Kỳ 4: Cuộc sống tại Koh Kong.
Kỳ 4: Cuộc sống tại Koh Kong.
Sau vài giây suy nghĩ tôi quyết định quay lại ngã 3 vì cách đó không xa có 1 cây xăng, tôi sẽ ngủ tại cây xăng ấy. Tôi dựng xe đạp bên ngoài vào hỏi 1 người trong cây xăng, người này không hiểu được tôi muốn gì. Thế là tôi lấy giấy viết ra vẽ hình cái lều rồi chỉ vào cái lều của mình. Anh ta ah lên tiếng gật gật đầu ra bộ hiểu, rồi chỉ tay vào trong, chỉ vào 1 người đàn ông đang ngồi ăn cùng gia đình(chắc người này là chủ cây xăng).
Trong khi tôi làm động tác tương tự thì anh ta nói thêm vài câu gì đó với người này. Ông a suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu và nói rằng xe ra vào không ngủ được, tôi cố giả thích rằng tôi chỉ cần 1 góc nhỏ, và vì trời quá tối tôi không thể đạp xe vào thị trấn. Ông ta lưỡng lự rồi ra hiệu tôi đi theo chỉ tôi vào 1 cái chòi lá bên hông cây xăng mà dựng lều, tôi gật đầu đồng ý và không quên cảm ơn “ Okun”. Tôi dẫn xe đến đấy và dựng lều, thật may mắn chỗ này là 1 bãy cát nên rất êm.
Dựng lều xong đâu đấy, tôi khóa xe đạp vào 1 cái cây. rồi mang mì tôm, tô và đũa ra cây xăng hỏi người đàn ông. Họ nói xa lắm, thế là tôi hỏi ở đây có nước nóng không? Họ bảo gì đó tôi không hiểu vì tiếng anh của họ rất khó nghe nhưng chắc do trình độ tiếng anh cùi bắp của tôi thì đúng hơn. Một lát sau anh chàng quay lại với 1 xoong nước sôi. Tôi cười và cảm ơn và hiểu ra câu nói của họ. “Take me five minute”. Tôi nấu mì, họ mang cơm, nước và tôi ra mời tôi “it free”. Tôi lại “Okun” và ăn hết thức ăn họ cho tôi. Trong khi ăn con ông chủ cây xăng khoãng 5-6 tuổi gì đó đến và thực hành tiếng anh với tôi, cậu bé khá dễ thương và năng động. Ăn xong tôi xin phép về lều ngủ.
Họ dặn đi dặn lại là không được hút thuốc và không qua khu vực cây xăng vào ban đêm. Tôi gật đầu “I'm sure!”.
Bên ngoài lành lạnh nhưng vào trong lều thì hầm và nóng. Hôm nay do đẩy xe qua những con dốc nên khá mệt nên tôi ngủ ngon lành mặc cho bên ngoài xe cộ vẫn chạy suốt đêm.
Sáng tôi dọn lều từ giã mọi người trong cây xăng rồi, phi về hướng Koh Kong. Đi khoãng 5-6 km gì đó tôi vào thị trấn thấy 1 quán đông người dân địa phương ăn sáng và uống cafe, tôi vào đấy ăn sáng, 1 tô cháo 3000R.
Tôi vào 1 tiệm internet để tìm thông tin về biên giới Koh Kong-Thái (bản đồ, cách qua biên giới, hàng hoa, giá cả,...) và gởi email về nhà giá internet là 2000R/h. Tôi ngồi được nữa tiếng thì có 1 anh chàng vào ngồi máy cạnh tôi. Anh ta chơi game , khoãng vài phút sau thì anh ta nghe điện thoại, cái giọng và ngôn ngữ anh ta làm tôi ngạc nhiên và vui vui.
Thì ra ra Cambochicộm, từ này tôi học được từ chuyến đi Phnom-Penh 5 ngày lần trước, người ta dung từ này để ám chỉ người Kh-mer sống tại miền Tây. Hơn 10 ngày không nghe tiếng Việt, tôi cảm thấy vui vui khi nghe lại tiếng Việt. Tôi bắt chuyện và hỏi anh ta về nhà trọ giá rẻ ở đây và được biết là hostel mà anh ta biết thì rất đắt còn nhà thuê thì rất rẻ. Phòng trọ trước anh ta ở là 30 USD, phòng hiện tại là 50 USD. Thế là tôi hỏi vậy chỗ anh còn phòng không? Anh ta nói hết phòng rồi. Tôi mạnh dạn hỏi “vậy phòng anh ở mấy người?”
“Chỉ mình tôi”, anh trả lời.
Tôi bạo hơn “vậy cho tôi ở cùng được không? tôi trả anh phân nữa số tiền”.
Anh suy nghĩ chưa đầy 1 giây rồi trả lời “ Cũng được, có gì đâu, mình là người miền Tây hết mà.” Tôi yêu người miền Tây quá đi.
Tôi đi ăn cơm sau đó quay lại và cùng về phòng trọ, phòng khá rộng và sạch sẽ.
“Ok, tôi trả anh mỗi ngày 1USD anh đồng ý chứ?”
“Sao cũng được”.
Sau đó tôi mượn cmnd của anh bạn chụp hình lại, rồi đưa bản pho to passport cho cậu ta. Nó giúp hết tất tần tật mọi nghi ngoặc rào cản của 2 kẻ xa lạ.
Quan niệm của tôi:” Bạn có quyền táo bạo, nhưng phải khôn ngoan trong táo bạo đó”.
http://s1333.photobucket.com/user/zanytran/slideshow/Phuot Shihanouk ville-cambodia/Koh Kong
Trong slideshow này có tất cả các hình ảnh của bài này, vì diễn dàn bị giới hạn số lượng ảnh nên tôi nghĩ ra cách này.
Ở với anh ta vài ngày thì tôi nghĩ tôi thích cái tính hiền hiền, thông minh, dễ chịu của cậu ta mất rồi. Lý do tôi muốn ở đây lâu lâu vì tôi muốn kiếm 1 công việc gì đó làm để bổ sung tài chánh. Và cũng muốn tranh thủ nghỉ ngơi để phục hồi sức khỏe vì tôi là người có thể trạng kém, sức khỏe yếu nên vài ngày đạp xe tôi cảm thấy mình bị cảm nhẹ. Thế là tôi ở đây liên tù tì 1 tuần lễ luôn.
Trong thời gian ở đây tôi viết bài cho báo Saigontimes, mua kim chỉ tạo ra cái mền theo phong cách mấy chú Tây balo.
Trong thời gian đó tôi có dành 1 ngày đẹp trời qua Thái để xem biên giới như thế nào rồi quay lại trước khi qua chính thức, trong ngày đó tôi còn đi đến bãi biển Koh Kong, đến 1 vài ngôi chùa, chụp hình với đội phượt moto của Thái sang Cam và nhiều nơi mà khách du lịch không có và thậm chí dân địa phương cũng chẳng biết nó ở đâu.
Bạn nào có đi Koh Kong thể tìm kiếm những chỗ khá đẹp và yên tĩnh này nhé. Khi trở về từ biên giới tôi giới thiệu cho anh bạn cung phòng 1 ý tưởng kinh doanh và anh ta rất thích thú với nó. Đó là nguồn hạt đều rẻ mạt ở gần biên giới.
Tiện thể tôi nói luôn kinh nghiệm qua giới này luôn. Nếu từ Cam bạn sẽ bị cảnh sát kêu bạn qua hỏi bên Thái có cho qua hay không, nếu họ cho qua thì quay trở lại họ mới đóng dấu xuất cảnh. Thế là do lần đầu tôi không biết nên cũng chạy qua Thái và hỏi rồi quay lại. Họ ngần ngừ không chịu đóng dấu mà hỏi “chắc không”, tôi bực mình gằn giọng “chắc”. Thế là họ đóng dấu mà vẫn chừng chừ ko chịu đưa lại passport mà nói gì đó, tôi không hiểu hết nhưng cũng đoán được đại ý là “ có lấy tiền thằng này không?” vì tôi nghe được từ “lúi”, “tê”. Và rồi chuyện gì đến cũng đến , “đóng tiền, 100 bath” họ nói bằng tiếng việt. Tôi cười khẩy, lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt họ và gằn giọng nói “Việt Nam, Không Visa, Không tiền”. Họ nhìn nhau rồi đưa lại passport cho tôi.
Tôi đẩy xe đạp qua cửa khẩu bên Thái ở đây có 2 anh chàng đến chài mòi đòi ghi giùm thông tin để lấy tiền, thôi đi con, ông mày tuy dốt tiếng anh nhưng có mang theo từ điển đấy. Thế là ngồi tra từ điển và điền thông tin. Chỉ tra có 1 lần mấy lần sau thuộc lòng nên không cần phải tra lại nữa. Nói đi phải nói lại mặc dù không lấy tiền được tôi nhưng khi tôi mượn bút, anh chàng vẫn vui vẻ đưa. Thích cái tính này của người Cam và người Thái nè.
Thế là họ đóng dấu sau đó tôi đẩy xe đi vài mét thì một tiếng còi lớn vang lên, 1 anh cảnh sát chặng tôi lại, không cho qua......