Re: Thằng Xe và những gì nó nghe , nó thấy và cả những gì nó tưởng bở !
XỨ KINH - ĐÃ CÓ NHỮNG NGÀY HÈ NHƯ THẾ
1 - Ở Xứ Mán , người ta cũng có thể ra phi trường bằng : Tầu hỏa ( Tiếp theo )
Cái việc chỉ lên ngồi , rồi để tàu hỏa đưa đi đâu đó kia . Đúng ra thì chẳng có gì đáng nói !
Cái việc hướng cho con gái một phong cách sống tự tin , tự vận động , tự lo cho bản thân kia . Thì ông bố , bà mẹ nào mà chẳng dạy dỗ con của họ như thế . Nên đúng ra thì cũng chẳng có gì đáng để nói .
Song , nói đến Tầu hỏa . Trong " Tưởng bở " của một vài người Kinh ta có vẻ như : - Ôh , Xứ Mán mà cũng có tầu hỏa ? Dân Mán mà cũng biết đi tầu hỏa như người Kinh mình dưới xuôi cơ áh ?
- Dạ , Vâng ạh . Xứ Mán cũng có tầu hỏa và dân Mán cũng biết đi lại bằng tầu hỏa ạh !
Có dăm mạng Kinh khác cũng gật gù " Tưởng bở " . Nhưng tắc lưỡi , rõ là " Thông thái " hơn hẳn mấy kẻ kia : - Sao lại không có ? Dưng mà đi tầu hỏa ở Xứ ấy là rất lằng nhằng , rất chi là Mán . Cứ là phải thông thạo tiếng Mán lắm , mới có thể đi được . "
- Dạ , Không ạh . Tàu hỏa Xứ Mán tuy có hơi không giống tầu hỏa Kinh một tẹo . Nhưng đi thì ai cũng có thể đi được ạh !
Ngoài ra , trong cuộc " Ngao du " lần này , Thằng Xe còn có dự định : Sẽ cùng con gái di chuyển một chuyến khác nữa , cũng bằng tầu hỏa : Ấy là đi Tầu hỏa Xứ Kinh ! Chắc chắn con bé sẽ phải " Tròn mắt " lên vì ngạc nhiên , vì được thỏa mãn cái trí " Tưởng bở " : - " Ôh , Xứ Kinh cũng có và người Kinh cũng đi trên những cái gọi là tàu hỏa này ! " rất mông muội của nó .
Bởi thế , Thằng Xe mới đem kể cái chuyện bố con nó lên phi trường bằng Tầu hỏa này . Ai có lỡ " Biết rồi " cũng cảm phiền đừng la " Khổ lắm , nói mãi ... " nha .
Quay lại chuyện Thằng Xe đã lên tới sân Boong đường số 5 của ga trung tâm trên Tỉnh . Nó lọ mọ xuôi theo sân Boong tìm đến một toa hạng hai . Ngó có vẻ vắng người , nó xách chiếc Va-li rúc lên .
Thằng Xe bắt chước , dũng cảm đặt Va-li của nó cạnh mấy chiếc Va-li và Ba-lô du lịch ( Áng là của những khách lên trước ) xếp ngay ngắn nơi đầu toa . Rồi ngáo ngơ vào toa tìm một chỗ ngồi cho mình . Ghế cũng có đánh số thứ tự rất đàng hoàng . Bên ghế , trên thành tàu lại còn bày vẽ cả một khung Display nho nhỏ . Àha , khung nào nổi chữ đỏ đỏ kia là ghế ấy đã có người đặt rồi chứ giề ? Thôi được , thì kiếm một ghế có màn Display đen sì mà ngồi là chắc ăn hả !
Ghế bọc đệm mút mềm thế kia thì êm phải biết nhể ? Ôi dào , ghế có hay thế chứ hay nữa thì Thằng Xe vẫn cứ phải nhấp nha , nhấp nhổm như ngồi trên vỏ sầu riêng ? Thì ra cái bản tính " Cảnh giác Kinh " cố hữu , cứ đem viễn cảnh " Có kẻ rình nẫng mất Va-li kìa " để ngoáy vào thần kinh . Bảo làm sao nó có thể ngồi yên được cơ chứ ? Rõ là khổ cho cái thân nó quá .
Rồi chợt thấy mọi vật trên sân Ga từ từ lùi về phía sau . Nhìn kỹ lại mới hay rằng : Ấy là do tầu mình đang chuyển dịch , đang lướt lên phía trước . Ngó đồng hồ thấy đúng giờ , đúng phút quá . Bọn Mán " Bố trí giờ giấc " thế mà tài thật ! Và từ những loa gắn kín trong toa , nhẹ nhõm phát ra tiếng chào và lời cảm ơn của phát thanh viên . Bằng cả tiếng Ăng-lê và tiếng Tây , mọi thông tin về tuyến chạy của con tàu được mạch lạc truyền đến tai du khách .
Tầu chạy rồi đấy , khối chỗ có báo đã đặt trước nhưng vẫn thấy có ma nào ngồi đâu ? Giá không tìm được chỗ tự do , thì cứ ngồi đại vào những chỗ đã báo đặt trước kia cũng được . Tới khi nào khách đặt chỗ lên hỏi thì xin lỗi và trả lại chỗ cho người ta là cùng . Chứ có quái gì mà phải sợ nhỉ ! Thằng Xe lẩn thẩn nghĩ vậy .
Nhà cửa , cây cối , đồng xanh , núi đỏ , đường xá quanh co ... vùn vụt theo nhau tụt lại sau theo nhịp rung rung nhẹ nhàng của những vòng bánh kim loại , nặng là thế mà quay như lướt trên mặt ray . Trong toa , người đọc sách báo , kẻ lơ đãng ngắm cảnh vật nối nhau trôi thanh bình ngoài khung kính trong suốt . Buổi bình minh trong vắt báo hiệu một ngày khô ráo . Bàn xế bên , một cặp ông bà già chơi bài với thằng cháu nhỏ xiu . Thi thoảng chú nhóc ( Có lẽ 3 hay 4 tuổi gì đó ) líu lô một câu ngây ngô khiến khách xung quanh khe khẽ cười thích thú . Rủ rỉ đâu đây một cuộc đối thoại về cuốc chuyển tầu ở Ga sắp tới . Cả toa tầu như một quần thể những thế giới riêng . Sát nách nhau đấy mà ai trong thế giới người ấy , nhóm nào trong thế giới của nhóm ấy . Chẳng thấy ai có ý đồ xâm phạm thế giới của người bên cạnh . Một không gian yên ả và quy củ . Một không gian khiến người ta nghiêm túc , chỉnh trang . Khiến người ta có cảm giác tự tin , thanh thản và an toàn . Một không gian để những kẻ " Độc hành " như Thằng Xe dễ dàng lạc vào " Cõi mộng mơ " .
Nhân nói về cái chuyện di chuyển rất " Phẳng " . Không chòng trành , không " Chà lẹt hự " , không mấy nhảy nhót và chẳng mấy " Rộn ràng " của tầu hỏa Xứ này . Thằng Xe thành thật là cũng đã có lúc để tâm và thắc mắc lắm .
Có điều lạ là : Ở đây ! Các đầu nối ray , bọn Mán cũng không để cách một khoảng cho ray co , dãn khi khí hậu thay đổi ? Chúng nó đem hàn cứng các đầu nối này lại với nhau và mài phẳng đi ? Đây rõ ràng là trái với những nguyên tắc Vật lý cơ bản . Vậy mà tầu của bọn nó , không những chẳng sảy ra tai nạn gì , lại còn chạy " Tít " hơn lên ? Và khi bánh tầu lăn qua những chỗ nối kia , không tạo được " Rung rinh " và " Vui tai " như tầu hỏa Xứ Kinh mình .
Tận mắt chứng kiến những " Vô lý " ấy , Thằng Xe " Cay mũi " cho cái sự hiểu biết của mình lắm .
Một hôm , nó đem thắc mắc ấy ra chất vấn " Ông giáo trường kỹ nghệ " cấp Tỉnh , kẻ nó quen trong dịp lễ hội Hóa trang năm nào . Nghe nó bày tỏ nỗi quan tâm " Lo lắng cho xã hội " trước hiểm nguy của cái " Trái với Logic Vật lý " kia , gã giáo viên lăn ra cười ngả nghiêng :
- " Anh bạn thân mến ơi ! Anh nói đúng đấy , nhưng chỉ đúng cho cái thứ đường ray thủa xưa thôi " . Rồi gã cặn kẽ tiếp :
- " Từ lâu rồi , người ta đã biết củng cố nền đường , tăng thêm mật độ Tà-vẹt . Và dựa vào cơ sở ấy , người ta mặc sức ghim giữ đường ray " Chết cứng " như người ta muốn . Cưỡng bức đường ray , khi có sự thay đổi nhiệt độ thì chỉ có thể giãn nở đều theo chiều ngang mà thôi . Có thế thì ICE mới chạy được hơn 200 - 300Km/h chứ .
Chà , cái thằng này tuy giáo viên " Kỹ nghệ " thật đấy , nhưng nhiều lúc cũng " Bẩy biết " lắm . Nó nói vậy thì nghe vậy , chẳng biết có đúng không nữa ? Nhưng nếu vị nào có dịp qua Xứ này , cứ để ý mà xem . Các đoạn nối ray , đúng là đều hàn kín với nhau thật cả mà !
Lại nói . Tầu chạy được một đoạn , thấy một mợ đồng phục hỏa xa chỉnh tề bước vào toa . Sau lời chào vui vẻ và nhắc ai mới lên thì xuất trình vé , mợ thong dong thả bước giữa hai hàng ghế . Nhắc là nhắc vậy thôi , chứ cặp mắt mợ là long lanh lắm , nhận biết những cái " Mẹt " mới là tinh tường lắm đấy ! Mỗi tấm vé được khách tự nguyện chìa ra , sau khi đã soát kỹ càng và bấm dấu , thế nào cũng có câu cảm ơn đi kèm khi trả lại vé cho khách . Lại còn , nhìn ai mợ cũng cười cười , nói với khách nào mợ cũng thỏ thẻ và nếu cần là nói bằng mấy thứ tiếng luôn . Cứ thân thiện như là bạn , là " Chiến hữu " với người ta không bằng ấy . Xem ra , mợ đâu có quen biết gì với ai trong toa ? Vậy mà cứ là hơn hớn , cứ là thoải mái , cứ là hồn nhiên như mợ sinh ra chỉ ..chỉ để đi soát vé vậy .
Mợ soát vé chưa ra khỏi cuối toa thì cửa đầu toa lại mở . Một " Chú nhọ " đẩy vào một xe nhỏ , áo của chú cũng mang phù hiệu của sở Hỏa xa như ai . Chú đẩy xe chầm chậm và đưa cặp mắt trong veo nhìn khách dò hỏi . Chú không rao hàng ời ời , ai hỏi gì thì chú mới nhoẻn cười và trả lời , chỉ khe khẽ vừa đủ nghe . Thì ra ngoài một toa ăn , trên tàu này cũng có cả phục vụ nước uống , Caffee và quà vặt lưu động nữa đấy . Cũng bắt chước như Tầu hỏa Xứ Kinh chứ giề ? Gớm thật !
Sắp tới một Ga nào đó . Lại đều đều những thông tin . Lại tiếng Mán , tiếng Ăng-lê , tiếng Tây : Nào là còn bao nhiêu phút sẽ đến , sân xuống tàu nằm bên trái hay bên phải . Nào là vào giờ này sẽ có những tàu sắp đi đâu , đậu ở đường số mấy trong Ga ấy . Nào là khách hãy kiểm tra lại đồ đạc kỹ trước khi rời tầu ...v v và v v . Cũng " Văn tự " lắm , cũng " Con tằm nó nhả ra tơ " lắm .
Có lẽ cũng phải tới gần một giờ đồng hồ , tầu có Thằng Xe trên đó đã cặp ga phi trường . Chạy vội ra đầu toa , nó thở phào nhẹ nhõm : Chiếc Va-li của nó vẫn còn nằm đó , cứ như trong mơ !
Và màn di chuyển hơn trăm rưởi cây số từ A đến B bằng : Tầu hỏa ở Xứ Mán ! Đã kết thúc như thế đấy !
Đúng là có đi , nhất là có qua những Ga nhớn mới biết . Dân Mán không những cũng biết đi , mà còn đi nhiều , đi đông , đi thường xuyên ... bằng tầu hỏa mới lạ chứ ???
Thằng Xe xuống tầu , theo thang máy lên tầng trên
.... và cũng là lối dẫn vào những sảnh đón đưa khách của phi trường rồi .
Khi nãy gọi di động , con gái báo đã yên vị suôn sẻ trên tầu của nó . Giờ chỉ còn kiếm cái quầy nhỏ nào đó trên này mà Caffee , Caffáo . Khoảng một tiếng nữa là tầu con bé cũng tới . Mọi chuyện nghe chừng khớp đúng kế hoạch rồi đây .
Đấy , cái chuyện đi tầu hỏa Xứ Mán chỉ có vậy thôi . Có gì khác với tầu hỏa Xứ Kinh không ? Có quá lằng nhằng , quá Mán không thì không biết ? Nhưng chắc chắn không cần "...cứ phải biết tiếng Mán " . Và một khi vừa dốt , vừa " Kiết xác " như Thằng Xe mà vẫn " Dám sử dụng " , vẫn " Đi đến nơi , về đến chốn " được thế kia . Thì chắc chắn ai mà chả đi được ! Có phải vậy không Ạh !
( Giời ơi ! Còn đoạn váy " Chấm hết " nữa , nhưng " Ông vệ sĩ " ở đây chê dài , không cho " Mặc cùng " . Đành cắt thành " Mini " , khoe vào sau vậy ) =))