MỘT CHÚT ĐÓ , ĐÂY , SÔNG , NƯỚC NAM BỘ ( Tiếp theo )
Khi nghe kể lể về cái quá trình phức tạp để ra được ảnh giấy . Anh thợ đánh Lờ có vẻ hụt hẫng , đành bằng lòng với việc chỉ được ngó hình mình qua cái khung Display tí teo của máy Du lịch . Và anh buông ra mấy lời chất phác , khẳng định rằng : Ảnh của Mợ chụp không được đẹp như ảnh của cô NẾP bên xóm Đoài lững lờ mây trắng

, không được hay bằng ảnh của ông phó nháy NGỐ GIÀ ở tiệm 25 phố Lý Thường Kiệt ( 25.Ltk ) trên Tỉnh

. Cho nên với anh , ảnh như thế thì có cũng như không mà thôi ???
Và chẳng có biểu hiện nhấp nhổm , chẳng có những câu cảm thán đặc trưng cho một ý định muốn " Chuồn " . Cái sự ngơ ngơ , vui vẻ góp chuyện tào lao với mọi người của Mợ và Thằng Xe ấy , phải chăng như nét cọ đã phẩy những đường thẫn thờ kia lên khuôn mặt hai xế Ranh con ???
Dẫu sao thì chuyện cũng vẫn nổ ra oang oang . Nào là chuyện cá , cua ngày một hiếm trong rừng lầy ??? Chuyện khách đi xe ngày một vắng ngoài bến sông ??? Rồi cả chuyện đồn vui như : Ngoài cảng Đà nẵng có anh chàng , gặp lúc nào y như rằng lúc đó thấy anh ta ĐANG KHÓA QUẦN , vui đáo để ???

Cho đến chuyện thật nghiêm túc rằng : Tận miệt dưới có HAI BÁC đã GIÀ , nhưng đều vẫn đam mê đây đó để luôn bên nhau cùng viễn du từ Á sang Âu , thật là tình cảm lắm !!! (c) .... Thôi thì đủ mọi thứ chuyện . Làm cho cái gian quán lá tối nay sôn xao , ồn ĩ khác thường .
Thế rồi ở một lúc nào đó chuyện chợt ắng xuống , để mọi người cùng nhận ra là không gian ngoài kia đã lặng lẽ như tờ . Cả thế giới cỏ , cây đã đắm mình trong một thứ ánh sáng trong vắt , xanh dịu nhẹ nhõm được buông xuống mênh mang từ mảnh trăng non chênh chếch , giữa ngàn sao lóng lánh trên nền đen thẳm không một gợn mây . Sau chộn rộn một tuần Mì gói thả nước sôi kèm màn súc miệng bằng Caffee đen đá , anh thợ đánh Lờ và hai xế Ranh con rủ nhau đứng dậy , vui vẻ trả tiền cho vợ Tám X và chào mọi người để ra về . Mới hay : Để có được những phút giây thích thú cho mình , con người ta thực ra cũng đâu nhất thiết phải cần đến sự " Lắm tiền , nhiều của " nhỉ .
Lúc này Mợ và Thằng Xe mới chụm đầu thủ thỉ kế hoạch tiếp theo . Mợ cứng rắn , nhất định sẽ không tiếp tục " Bờ bụi " nữa . Vé ngược Phố Nhớn của Thằng Xe chỉ còn hạn bốn ngày nên Mợ dứt khoát : Từ ngày mai chỉ được " Du lịch thật " ????? Du lịch như người ta vẫn..vẫn...vẫn Du lịch trong báo ảnh , trong TV , trong Cinema cơ . Ấy là chen nhau dán mũi vào kính của các cửa hàng , cửa hiệu trong những khu Showping chốn thị thành nhớn chứ gì ??? Là tối đến phải Khách sạn , ngày ra phải phưỡn bụng trên bãi biển , vẫy tay đỏng đảnh gọi hải sản với bia Heineken để vừa ăn , uống nhồm nhoàm vừa trề mỏ chê bẩn , chê đắt đỏ , chê phục vụ không chuyên nghiệp ... chứ gì ??? Là ... Hiểu biết , là... Sành điệu ..., là đại loại thế chứ gì ???

)
Không hiểu sao ? Cùng với thời gian , những lối đi chơi như thế kia không còn mấy quyến rũ được Thằng Xe như hồi nó còn trai tráng nữa . Vả lại nếu chỉ là bãi biển sạch đẹp với khách sạn tiện nghi , chỉ là phố phường đông vui và tràn ngập hàng hóa thì tội gì nó phải mò mẫm cả chục ngàn cây số để về xứ này cơ chứ . Nhưng đây nào phải chỗ để cho nó thích hay không thích . Đã là ý của Mợ rồi thì cho dù Thằng Xe kia có chỉ nghĩ kín một mình " Thế thì chán ốm " đi , chấp luôn cả nó nói ra " Thế thì Chán chết " đấy . Cũng chẳng cưỡng lại được .

)
Ừh ! Thì phố , thì biển . Nhưng mà bãi biển nào phải " Sịn sịn " mới được ( Lại còn thế nữa )??? Và đi ra đó bằng cách nào bây giờ nhỉ ??? Bàn bạc một hồi , Mợ phán : Đi Hà Tiên ! Nơi này đâu như cũng vừa được phong tước " Thành phố " , lại có bãi biển Mũi Nai . Nghe nói cát ở đó đen tuyền , rất đẹp và xem ra vẫn chưa có nhiều người để ý tới .
Quay sang hỏi vợ , chồng Tám X đường đi Hà Tiên . Dẫu rất muốn lấy được " Bộ lòng " của Cậu , Mợ trên tận Phố Nhớn về . Nhưng khốn một nỗi : Vợ , chồng suốt năm chỉ cắm cúi với bùn , nước lầy lội . Suốt tháng chỉ đánh vật với cỏ , cây , cua , cá mà còn chẳng đủ cái ăn thì biết Hà Tiên là xứ nào để chỉ . Hai vợ , chồng đành dè dặt bảo Mợ và Thằng Xe cứ ra bến xe khách mà hỏi . Chứ đi bằng đường thủy từ đây đến Hà Tiên thì chưa nghe nói bao giờ .
Ok , Thế ra bến xe khách nào ? Ở đâu ? Ra đó bằng gì ? . Cái này Tám X biết liền :
- " Phải lên Thứ Bẩy mới có bến xe . Nếu anh , chị muốn thì tui sẽ chở anh , chị ra đó " . Tám X bừng nhiệt tình quên cả ngáp , và vẫn nhớ cẩn thận rất thật thà : - " Nhưng từ đó có xe đi Hà Tiên không ? Là tui không biết đâu nha " .
- " Mà đi xuồng lên tới đó phải mất cả vài tiếng đồng hồ đó nghen " Vợ Tám X chen lời .
Vậy là chuẩn lắm rồi , có gì ra đó lại tính tiếp , miễn sao chấm rứt rừng rú ở đây là được . Giang tay đập cái " Bách " , diệt chết tươi con muỗi đang cắm cúi nơi bả vai , Mợ quyết định : Ngay sáng hôm sau sẽ để Tám X đưa ra Thứ Bẩy .
Hỏi han và ngã giá cho cuốc xuồng lên Thứ Bẩy xong đâu đấy . Thằng Xe ra điều ngẫm nghĩ , rồi nó xui Mợ mua luôn của vợ , chồng Tám X một thẩu mật ong rừng rõ to , phải tới hai lít có lẻ .
Có tiếng khóc ngái ngủ , khê lèo nhèo của trẻ nhỏ đòi mẹ , vọng ra từ chiếc phản thả mùng màu nước dưa khú trong góc sau tối om của quán . Vợ Tám X lật đật chạy vào với con . Ờh , mà cũng khuya thật rồi chứ còn sớm sủa gì nữa đâu . Mợ bấm Thằng Xe đứng lên , chào vợ , chồng Tám X rồi qua bên gã " Bảo an " lấy đèn .
- " Này , Anh mua mật ong về để làm quà cho gia đình hay làm gì thế hả ? " Mợ chất vấn Thằng Xe trên con đường vào " Động " mờ mờ , rải đầy những đốm trăng vàng .
- " Không ! Chẳng cho ai mà cũng chưa biết để làm gì cả ? Hay đem về Mợ dùng nhé " . Mợ nhíu mày . Mợ ngọt thế này thì cần chi đến mật với đường ???
- " Chỉ là để khỏi " Nhất bên trọng , nhất bên khinh " thôi mà " . Câu trả lời cuối cùng sách vở như ngớ ngẩn , khiến Mợ chỉ còn biết thở dài ngao ngán .
Cái đèn nạp trông lèng mèng vậy mà sáng ra trò . Nhưng giường sập một chân , chưa " Đánh đấm " gì mà đã nghiêng cả xuống thế kia thì ai dại gì leo lên . Mà cần quái gì giường nhỉ ? Nhấc tấm đệm mang ra khoang ngoài , đặt luôn xuống nền mà nằm . OK !
Màn có một vuông . Lấy cớ là không có điểm treo , Mợ đem cuốn cả vào người . Cái chiêu " Chiếm dụng của công " thật khéo quá , chỉ người đang sống giữa Xứ Kinh mới có thể nghĩ ra được nhanh và hiệu quả như thế . Mợ cười khoái trí , bảo Thằng Xe lôi chiếc khăn tắm to đùng của nó ra mà thay mền chống muỗi . OK !
Để đèn thấy vững dạ hơn đấy , nhưng muỗi thấy sáng lượn vào như trấu . Vả lại còn phải dành điện , nhỡ đêm hôm có gì sảy ra còn có cái để soi , để nhận biết , để " Tẩu mã " chứ . Tắt nhanh . OK !
Đèn vừa tắt . Lập tức từ các góc rộ lên lào xào, rột roạt như muôn loài bò sát đang chỉ chờ có thế để rủ nhau cùng xông ra . Mà lại nằm dưới đất , dưới cát như thế này kể ra cũng hãi .Chốc chốc một đợt gió nhẹ tràn qua , luồn rung bập bùng mái tôn , lay động sào sạc cây lá . Thi thoảng từ đâu đó thật sâu trong rừng đêm tĩnh lặng , nghe vọng ra những âm thanh khụt khịt , trầm , nặng , hì hụi và bí hiểm . Không OK lắm thì cũng ráng mà chịu !
Mợ sợ những âm thânh sột soạt của lũ bò sát , Mợ lăn sang cạnh Thằng Xe . Thằng Xe sợ Mợ thiếu chỗ , Thằng Xe lăn tiếp sang bên . Cứ trăn trở lơ mơ hãi , nửa thức , nửa ngủ như vậy mà mong cho trời mau sáng .

)
( Còn tiếp )