CHUYỆN BÊN LỀ SỐ 6: Câu chuyện những dòng sông.
Nhân chuyện đi vào dải băng hà Rongbuk, tớ xin nói chuyện về những dòng sông.
Tây Tạng, một trong những nơi khô cằn nhất hành tinh, lại là nơi bắt nguồn những con sông vĩ đại nhất hành tinh.
Sông Ấn, Sông Hằng đổ ra Ấn Độ Dương là cái nôi của nền văn hóa Ấn Độ. Là những con sông thiêng của người Hindu nơi những đứa trẻ tắm mình lúc trẻ, lớn lên bằng nước sông và khi chết đi tro của họ lại được rải xuống sông mẹ.
Sông Mekong đổ ra biển Đông. Sông mang nặng phù sa bồi đắp, tưới tắm cho đồng bằng sông Cửu Long. Từ đó những hạt gạo, con cá, giỏ trái cây mang tên Việt Nam đi khắp thế giới. Có mấy người miền Tây biết rằng giọt nước mình đang uống đây mang mùi hoa cỏ của thảo nguyên Tây Tạng bao la không?
Sông Hoàng Hà, Trường Giang đổ ra biển Hoa Đông. Hai con sông tạo ra vùng châu thổ đông dân cư nhất trái đất. Nền văn hóa Trung Hoa cũng từ những làng mạc ven sông mà hình thành.
Từng giọt băng tan tạo ra triệu con suối nhỏ, chúng nhập lại thành nghìn con suối lớn. Suối gặp nhau mà thành trăm dòng sông nhỏ. Trăm dòng sông nhỏ hòa một mà tạo thành những Ấn, Hằng, Mêkong, Hoàng Hà, Trường Giang.
Cả triệu năm nay thiên nhiên vẫn vận hành như thế.
Nhờ những nguồn nước này mà ngay trên mảnh đất Tây Tạng vẫn có những thảo nguyên đầy cỏ xanh. Dê, Cừu, Bò Yak gặm cỏ bên bờ suối, uống nước từ suối. Những gia đình du mục sống cả đời trên thảo nguyên xanh một cách yên bình.
Mà suối ở Tây Tạng cũng rất lạ. Mực nước lên xuống thất thường theo ngày. Ban ngày mặt trời nung nóng băng tan chảy. Nhưng phải mất một ngày những lạch nước này mới chảy được xuống núi khiến mực nước có thể dâng rất cao vào buổi sáng và lại cạn khô vào buối chiều. Nhiều khách thám hiểm Tây Tạng trước kia do không nắm được quy luật này nên không ít người đã bỏ mạng hoặc bị nước quấn trôi hết đồ đạc khi hạ trại ở các dòng suối cạn vào ban đêm.
Nhưng những năm gần đây hành tinh đã nóng lên, nhiều vùng ở Tây Tạng bị sa mạc hóa khiến người du mục không còn đồng cỏ để chăn nuôi. Hình ảnh chụp vệ tinh cho thấy các giải băng hà đã thu hẹp với một tốc độ khủng khiếp. Từ đó mà nước cũng không còn. Giờ ở nhiều nơi họ sống dựa nhiều vào trợ cấp của chính phủ hơn. Chính phủ phải xây nhà cho họ nếu muốn họ định cư. Mùa đông phải cung cấp thức ăn công nghiệp cho gia súc. Nếu không có những trợ cấp này thì những người du mục dọa họ sẽ vượt Himalaya sang Ấn Độ sống với Dalai Lama.
Những dòng suối chảy miết ngàn năm trên cao nguyên cũng tạo ra đôi bờ thơ mộng với muôn triệu hòn đá cuội đủ hình dạng và mầu sắc sặc sỡ. Lang thang nhặt đá trên bờ suối cũng là một cái thú của tớ suốt hành trình. Cái thú này lại tạo ra cái của nợ là một ba lô nặng kinh khủng mà tớ phải tha lôi khắp nơi cho đến khi về đến Sài Gòn.
Một cảm giác cũng rất thú vị khi bạn đứng trước con suối, đằng sau lưng là những núi băng trùng điệp đó là bạn nhận ra đời sống của mình chỉ là một chấm nhỏ ngắn ngủi trong bức tranh của tự nhiên và chiều dài sự tiến hóa của trái đất.
Vì nó nhỏ và ngắn, nên hãy sống cho đẹp và mãnh liệt.