Xung quanh thành phố Luxor có nhiều hàng rào an ninh cảnh sát dựng lên để kiểm soát phương tiện. Thật khó để nói rằng lái xe máy tại Ai Cập là điều thú vị và tôi thật sự không biết làm thế nào để (nếu đi xe máy một mình) đi quả được cả chục trạm kiểm soát quân đội này một cách bình thường. Chó nghiệp vụ, súng máy, xe thiết giáp, áo giáp chống đạn... là những hình ảnh mà du khách không muốn thấy. Có lẽ nhiều năm nữa, khi tình hình chính trị tại Ai Cập đã ổn định hơn, ước mơ du lịch tự do bằng xe gắn máy của du khách mới khả thi. Tuy có nhiều danh thắng với bề dày lịch sử tuyệt vời, cảm giác tự do đi lại trong các khu du lịch, ví dụ như tại Angkor Wat chúng tôi có thể chạy xe máy vào trong khu di tích, tới các đền thờ, thoải mái tìm hiểu và đi lại trên chiếc xe hai bánh, thì tại Ai Cập là không thể.
Theo tôi, Ai Cập không nằm trong danh sách điểm đến thú vị cho người thích xe gắn máy, xét trên hai tiêu chí: tự do khám phá và thiên nhiên hoang dã. Châu Âu có lẽ cũng không nằm trong danh sách này, ngoại trừ Na Uy, Hy Lạp và phần nào của Cộng hòa Séc. Châu Âu đẹp và yên bình! Nhưng đó là một "bức tranh" được sáng tác dưới bàn tay, khối óc của một họa sỹ thiên thiên về lý trí, thực dụng. Cánh đồng hoa lúa mạch vàng rực, hay rừng hoa cúc vàng, hàng cây với bãi cỏ xanh mát đẹp thật, nhưng đó là vẽ đẹp đã được "dàn dựng" công phu bởi con người. An-phơ là dãy núi hùng vĩ với đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, bạn cũng có thể tự do khám phá, nhưng với nhiều đoàn xe moto và oto chạy qua lại liên tục trên đường đã triệt tiêu yếu tố "hoang dã" đã nói ở trên.
Tây Úc là một công viên quốc gia khổng lồ và cảm giác hoang sơ đến.. rợn người nếu bạn chưa quen với việc lái xe hàng giờ trên đường cao tốc mà không đụng bất cứ chiếc xe ngược chiều nào. Châu Úc rộng lớn hơn cả Châu Âu mà chỉ với hai mươi triệu dân phân bố trên đó thì thử hỏi không hoang sơ đến... rợn người sao được? Trải nghiệm về sự tự do và hòa mình vào thiên nhiên hoang dã Châu Úc là điều nên thử một lần trong đời! Nhưng khung cảnh tại đây tương đối... nhàm chán. Văn hóa, cảnh sắc không thay đổi là bao cho dù bạn đã chạy xe vài nghìn cây số. Một bức tranh hơi nhạt một chút vì kém đa dạng là một điểm trừ bên cạnh con số 8 và vị trí thứ ba...
Nước Mỹ với Grand Canyon có thể làm choáng ngợp tâm trí mọi du khách lần đầu tiên đặt chân đến. Arizona và Utah có lẽ là hai bang tuyệt vời nhất cho mọi tay đam mê xe gắn máy. Các cung đường ngoằn ngoèo giữa những hẻm núi chọc trời trên sa mạc mang đến cho người đi moto cảm giác lâng lâng khó tả, như chàng cao bồi cưỡi xe máy trên các bộ phim Miền viễn Tây. Lái xe giữa một bức tranh siêu thực, nhưng lại... có thực trên Trái đất, là trải nghiệm không bao giờ quên được. Bờ bắc Grand Canyon, theo tôi là hoang sơ, hùng vĩ và tự do tự tại hơn Bờ Nam. Tuy vậy, bạn vẫn chưa hoàn toàn thoát ra được cảm giác mình đang đi giữa một đất nước cường quốc của một thế giới, một nước tư bản phát triển bậc nhất. Mọi rủi ro, mọi phí tổn đều có thể được trả bởi bảo hiểm, và bạn biết chắc mình sẽ không bao giờ đối đầu với nguy hiểm thực sự. Đây là điểm trừ bên cạnh con số 9, kèm theo vị trí thứ hai...
Đứng thứ nhất trong danh sách các cung đường tuyệt vời, không ai khác là Tây Tạng. Khi tôi viết trong "Nhật ký hành trình Trung Quốc - Tây Tạng" rằng nước mắt mình bất giác trào ra khi thấy ánh đèn điện xa xa trên thảo nguyên, dưới cái lạnh khiến toàn thân không còn cảm giác trên độ cao hơn 4.000m, đêm tối, không một bóng người, mưa dầm lạnh buốt giá, con đường gập ghềnh bên núi bên vực thử thách thần kinh, thể xác đến giới hạn cuối cùng... Khoảnh khắc đáng sợ với mọi tay lái moto. Nhưng sự khắc nghiệt của thời tiết đồng thời cũng mang đến những giây phút diệu kỳ khi cho bạn được thấy những ngọn núi cao 6.000 - 7.000m trùng điệp nối dài, những thảo nguyên xanh mướt bạt ngàn chân trời của một bức tranh siêu thực. Tây Tạng! Nơi phải đến một lần trong đời trên chiếc xe gắn máy! Và có thể đến lần 2, lần 3...

Theo tôi, Ai Cập không nằm trong danh sách điểm đến thú vị cho người thích xe gắn máy, xét trên hai tiêu chí: tự do khám phá và thiên nhiên hoang dã. Châu Âu có lẽ cũng không nằm trong danh sách này, ngoại trừ Na Uy, Hy Lạp và phần nào của Cộng hòa Séc. Châu Âu đẹp và yên bình! Nhưng đó là một "bức tranh" được sáng tác dưới bàn tay, khối óc của một họa sỹ thiên thiên về lý trí, thực dụng. Cánh đồng hoa lúa mạch vàng rực, hay rừng hoa cúc vàng, hàng cây với bãi cỏ xanh mát đẹp thật, nhưng đó là vẽ đẹp đã được "dàn dựng" công phu bởi con người. An-phơ là dãy núi hùng vĩ với đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, bạn cũng có thể tự do khám phá, nhưng với nhiều đoàn xe moto và oto chạy qua lại liên tục trên đường đã triệt tiêu yếu tố "hoang dã" đã nói ở trên.

Tây Úc là một công viên quốc gia khổng lồ và cảm giác hoang sơ đến.. rợn người nếu bạn chưa quen với việc lái xe hàng giờ trên đường cao tốc mà không đụng bất cứ chiếc xe ngược chiều nào. Châu Úc rộng lớn hơn cả Châu Âu mà chỉ với hai mươi triệu dân phân bố trên đó thì thử hỏi không hoang sơ đến... rợn người sao được? Trải nghiệm về sự tự do và hòa mình vào thiên nhiên hoang dã Châu Úc là điều nên thử một lần trong đời! Nhưng khung cảnh tại đây tương đối... nhàm chán. Văn hóa, cảnh sắc không thay đổi là bao cho dù bạn đã chạy xe vài nghìn cây số. Một bức tranh hơi nhạt một chút vì kém đa dạng là một điểm trừ bên cạnh con số 8 và vị trí thứ ba...

Nước Mỹ với Grand Canyon có thể làm choáng ngợp tâm trí mọi du khách lần đầu tiên đặt chân đến. Arizona và Utah có lẽ là hai bang tuyệt vời nhất cho mọi tay đam mê xe gắn máy. Các cung đường ngoằn ngoèo giữa những hẻm núi chọc trời trên sa mạc mang đến cho người đi moto cảm giác lâng lâng khó tả, như chàng cao bồi cưỡi xe máy trên các bộ phim Miền viễn Tây. Lái xe giữa một bức tranh siêu thực, nhưng lại... có thực trên Trái đất, là trải nghiệm không bao giờ quên được. Bờ bắc Grand Canyon, theo tôi là hoang sơ, hùng vĩ và tự do tự tại hơn Bờ Nam. Tuy vậy, bạn vẫn chưa hoàn toàn thoát ra được cảm giác mình đang đi giữa một đất nước cường quốc của một thế giới, một nước tư bản phát triển bậc nhất. Mọi rủi ro, mọi phí tổn đều có thể được trả bởi bảo hiểm, và bạn biết chắc mình sẽ không bao giờ đối đầu với nguy hiểm thực sự. Đây là điểm trừ bên cạnh con số 9, kèm theo vị trí thứ hai...

Đứng thứ nhất trong danh sách các cung đường tuyệt vời, không ai khác là Tây Tạng. Khi tôi viết trong "Nhật ký hành trình Trung Quốc - Tây Tạng" rằng nước mắt mình bất giác trào ra khi thấy ánh đèn điện xa xa trên thảo nguyên, dưới cái lạnh khiến toàn thân không còn cảm giác trên độ cao hơn 4.000m, đêm tối, không một bóng người, mưa dầm lạnh buốt giá, con đường gập ghềnh bên núi bên vực thử thách thần kinh, thể xác đến giới hạn cuối cùng... Khoảnh khắc đáng sợ với mọi tay lái moto. Nhưng sự khắc nghiệt của thời tiết đồng thời cũng mang đến những giây phút diệu kỳ khi cho bạn được thấy những ngọn núi cao 6.000 - 7.000m trùng điệp nối dài, những thảo nguyên xanh mướt bạt ngàn chân trời của một bức tranh siêu thực. Tây Tạng! Nơi phải đến một lần trong đời trên chiếc xe gắn máy! Và có thể đến lần 2, lần 3...
