Ngày thứ 2: ấn tượng Mộc phủ
Mộc Phủ là điểm đến không xa lạ với rất nhiều người trong forum này, nhưng với em thì đây là lần đầu tiên em bước chân vào. Chẳng là trong lần đi trước, thời gian không nhiều ở Lệ Giang, chúng em mải mê với Ngọc Long, với phố xá, nên đến nơi thì đã hết giờ vào thăm. Đành ngậm ngùi bỏ lại. Lần này em quyết định sửa sai, việc đầu tiên đến với Lệ Giang, em dành cả một ngày cho Mộc Phủ.
Sáng dậy, loanh quanh phục dịch ông con xong, trời đã gần 9h sáng, em mới bước ra khỏi cửa. Nhưng ở Lệ Giang mùa này, bình minh vào khoảng 8h30 sáng, đó là khi những ánh mặt trời đầu tiên ló rạng trên đỉnh Ngọc Long. Điều này cũng dễ hiểu, vì Lệ Giang theo giờ của Bắc Kinh, tức là sớm hơn nhà mình 1 giờ đồng hồ, trong khi về kinh độ thì lại lùi sâu hơn nhà mình cũng khá khá. Điều này lý giải vì sao mà mùa này 8h30 sáng ở đây mới bình minh, bởi nó chỉ tương đương với khoảng 6h30 trên thực tế. Túm lại, em ra khỏi cửa lúc bình mình 8h30 phút, lưng nặng hành trang máy ảnh ( vì ngại để lại ở nhà trọ, một đống tiền, dù em chỉ dùng mỗi cái ống 24-70 trong suốt ngày hôm đó, không thay, vì lo cái máy hút bụi của em nó bẩn). Em lang thang trên những con đường đá quen thuộc, giờ cũng đã bắt đầu đông người. Lệ Giang đã tỉnh giấc sau giấc ngủ ngắn, các hàng quán đã mở cửa, cuộc sống đã bắt đầu náo nhiệt. Em vẫn còn nguyên cái cảm giác phố chợ của tối qua, vẫn chưa mấy thiện cảm lắm với thành cổ này. Mấy hôm trước em nhầm, em ở quảng trường Tứ Phương, thế quái nào cứ tưởng là Tây Phương, đấy, chữ nghĩa ngày xưa em học hành đâu có kém, giờ này thế mà quên hết cả. Cụ Nguyễn Trãi ngày xưa còn quên nữa là em, cụ cũng từng viết :" Chữ học ngày xưa quên hết dạng, chẳng quên chỉ một chữ Cương, Thường". Bước chân ra quảng trường Tứ Phương, những đoàn khách du lịch với người dẫn đầu cầm cờ phất phới đã vào hàng lối tiến vào thành, em tránh đám đông, rẽ ngay vào một ngõ lớn trước mặt, qua bức tường chữ Đông Ba nổi tiếng mà các bạn Tàu đang tranh nhau chụp ảnh, em rẽ vào ngõ phải, nơi có cổng thành mà ai cũng biết và chụp ảnh khi đến đây, loanh quanh một lúc, em đến cửa Mộc Phủ, với bức tường và cổng lớn màu trắng đặc trưng.
Nói về Mộc Phủ, nhiều bài viết rất rất hay rồi, em chẳng dám nói lại nữa, đại loại Mộc Phủ Thiên Vương có lịch sử 470 năm, trải qua 22 đời của 3 triều đại Tống, Minh, Thanh, bắt đầu có từ triều Nguyên, thịnh ở thời triều Minh, được coi là Tử Cấm Thành của vùng Vân Nam này. Mộc Phủ đã bị lãng quên và bị trận động đất năm 1996 tàn phá nặng nề, sau đó, Chính phủ Trung Của đã huy động một chiến dịch rất lớn, nhằm khôi phục lại Mộc Phủ, trong nỗ lực để UNESCO công nhận Lệ Giang là di sản văn hóa Thế giới, do World Bank tài trợ. Cuộc khôi phục này kéo dài trong vòng 3 năm, và sau đó, Mộc Phủ đã được hồi sinh, ví như con phượng hoàng vươn lên từ tro tàn vậy. Vé vào cửa của Mộc Phủ có giới thiệu: Mộc Phủ rộng 46 mẫu ( mu có phải là mẫu không nhỉ???), trải dài 369 mét, đối mặt về phía Đông để đón ánh sáng mặt trời buổi sớm. Ngoài cổng có 4 chữ lớn " Thiên vũ lưu phương", đại loại là mưa trời lưu lại hương thơm. Chắc bác này họ Mộc, nên cầu mưa, tạo hương thơm. Cũng vì bác này đứng chữ Mộc, nên thành Lệ Giang không dám quây kín, sợ tạo thành chữ khốn, vì mộc trong chữ khẩu thành chữ khốn. Cái này em tham khảo của bác Tabalo cách đây 3 năm về trước. Đại loại Phủ nhà Mộc này là một kết cấu kiến trúc hoàn chỉnh, thể hiện được phong cách của thời nhà Minh. Song Phủ nhà Mộc cũng pha trộn nhiều nét văn hóa của các dân tộc khác trong vùng, tạo nên sự phong phú và đặc sắc trong thể hiện, đúng chất của dân tộc Nạp Tây, đó là sự phóng khoáng và đa dạng văn hóa.
He, bác nào đã đến Mộc Phủ rồi thì đều phải mua vé, em cũng chẳng dịch cái mặt sau vé ra làm gì, kẻo các bác cười. Nhưng mà cái vé này nó nuốt của em 45 CNY, xót ruột quá cơ. Em không có thẻ sinh viên, không được giảm giá. Con mụ vợ em tiếc của rít lên ầm ầm, nhưng mụ đâu có biết, những gì kinh khủng nhất còn đang đợi ở phía trước. Cũng có một giải pháp khác, đó là mấy mụ cò mồi ngoài cửa, hứa hẹn là có thể đưa vào với mức giá rẻ hơn gì đó, nhưng mà em không tin lắm, với lại dân tình mua vé vào cửa ầm ầm, mình chui cửa nào đó nghe chừng không xứng với niềm tự hào Việt Nam của em. Lại nói chuyện người Việt Nam, chúng em đi đâu chúng nó cũng tưởng là người Hàn, không Hàn thì Nhật, cùng lắm thì Mã Lai, Sing. Không đứa nào nghĩ em là người Việt. Em luôn mồm phải khẳng định, tao là người Việt Nam. Và tự hào hơn, sau khi biết chúng em là người Việt Nam, chúng nó lại càng tỏ vẻ kính nể. Và bản thân em cũng vậy, em cũng tự hào hơn về dân tộc mình. Híc, nghe có vẻ hơi lố nhỉ, nhưng mà rất thực. Và niềm tự hào đó đã làm em tốn thêm bao nhiêu tiền vé, mà khởi đầu là ở Mộc Phủ này.