ĐẾN HẸN LẠI LÊN (Tiếp theo )
Thế rồi trảng nho nhà Ali cũng được đám dân thành thị thu hoạch xong suôi . Mải làm , mải vui trò chuyện nên chẳng đứa nào để ý đến chiều thu lam đã giăng giăng gốc cây , ngọn cỏ . Đã phủ mờ ảo lên ngôi làng nhỏ dưới thung lũng hiền hòa .
Xúm vào giúp cái dãy nhiều chuyện lắm nên chậm chạp quá ? và những xô nho cuối cùng cũng được nhanh chóng , gọn gàng đổ vào mooc chứa . Cả đám ào ào xuống đường , gấp bàn ghế đâu đấy , khuân xếp lên chiếc mooc mà thằng con lớn của Ali đã đỗ sẵn ven đường . Phủi qua qua áo quần , rửa tay cho hết can nước đi . Chộn rộn , í ới gọi người nào sẽ đi với xe nào nhỉ ? Trên đường xuống nhà Ali , đã nghe thong thả chuông nhà thờ trong làng điểm năm tiếng ấm áp . Các ông tài lần lượt thả khách trước cửa nhà rồi đưa xe ra ngõ nhỏ gần đó đỗ . Trong nhà ( Trước đây vốn là sân , vợ chồng Ali quây tường rào cao lên rồi đổ mái , thế là thành hẳn một sảnh lớn trước cửa vào nhà chính ) , xao sác trước cửa hai nhà vệ sinh , người nọ chờ người kia xong để đến lượt vào rửa ráy và thay áo , quần . Đám đàn ông xúm xít , lúi húi kê bàn ghế nhanh để các mợ tong tả bưng bê , xếp đặt chai , cốc . Trông vậy chứ chỉ một loáng người ngợm ai nấy đều khang trang , thơm tho hẳn ra . Trên bàn cũng đã sóng hàng đầy đủ nhiều thứ đồ uống , nào nước khoáng , nào nước ngọt mấy loại , nhưng thích và được nâng lên , giốc xuống nhiều nhất là hai bình thủy tinh chứa Vang đỏ , Vang từ nho do chính đám thị dân này cắt về từ mùa thu trước ( Ở xứ này , những dịp như thế này chớ có nhắc đến bia mà người ta cười cho thối mũi ) .
Khi chiếc bếp nướng dùng Gas đã sẵn sàng lửa xanh bập bùng , cũng là lúc bà chủ nhà bưng ra món đồ ăn mà mọi người thòm thèm , mong đợi . Đấy là món ăn có lẽ chỉ thấy làm và bán ở Pfalz , vì nghe đâu chỉ dân Pfalz mới ăn món này nhiều và nó cũng là món khoái khẩu của ông cựu thủ tướng béo phị xuất thân từ Pfalz ( Cái ông đã có nhiều công sức cùng vị tổng thống của nước Nga năm nào , trong việc tháo dỡ bức tường thép Đông - Tây đẫm máu và nước mắt của cả chục triệu con người , đằng đẵng hàng thập kỷ sống trong chia ly , nhung nhớ . Để mà chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh tàn khốc đã giam cầm , cách ly tầm nhìn , ước mơ được giao lưu hiểu biết với nhau , để dẫn đến tình trạng nghèo đói lạc hậu của hàng chục quốc gia cùng hàng trăm triệu người dân thường yếu đuối ) . Đó là món Saumagen trứ danh ! ( dạ dày lợn nhồi khoai tây và thịt lợn thái nhỏ) !
Món này thông thường ra có thể hấp lên rồi khi ăn đem thái khoanh dày chừng hai hay ba phân , nhưng Ali thuộc khẩu vị và biết đám thợ nghiệp dư kia đang chờ đợi chén món này như thế nào rồi . Cho bọn chúng là cứ phải xắt khoanh trước ra , xếp vào khay lót giấy bạc , rồi đẩy vào lò Gas . Mỡ từ thịt nhồi lẫn trong khoai tây sẽ tự chảy ra để vàng cháy cạnh những miếng khoai xen lẫn những khẩu thịt , để nổ lách tách , để cả khoanh bóng nhẫy thơm dậy lên , và để người ngó nghiêng xung quanh cứ phải nuốt nuốt bởi nước bọt từ hai bên hàm trào lên nhiều thế .
Rồi ! Một khoanh chín tới này , một xúc nhỏ bắp cải trắng muối chua kèm chiếc bánh mì nhỏ rắc vừng đen , khi ăn sẽ bóp vào cạnh đĩa một chút mù tạt cay cay để chấm nữa mới đúng vị . Gì chứ , với một đĩa như thế thì một cút Vang đỏ kia chẳng thấm vào đâu
.
Cái bọn dân thành thị trông bóng bẩy vậy thôi , chứ chúng ăn cũng tham có khi còn hơn cả người nhà quê ấy chứ . Cứ nhìn cái thằng Heiko kia kìa , chuyện gì thì chuyện , nó là cứ phải ba đĩa như vậy xong mới tham gia . Mà ba đĩa có nghĩa là tốn gần lít Vang rồi , làm gì mà chẳng bắt đầu ra được chuyện cơ chứ . Năm nay thấy thời tiết chẳng mấy thuận hòa , cứ ngỡ là sẽ kém , vậy mà khi vào thu hoạch mới thấy nho tốt và nhiều ngoài cả dự đoán . Dễ đợt này phải ra được năm , sáu ngàn lít ấy chứ ? Ali chỉ ăn lấy lệ rồi ngồi nhìn đám bạn ăn , uống và thích thú nhẩm tính toán . Với diện tích nho ấy , nhà Ali chỉ được phép làm bốn ngàn rưỡi lit Vang thôi . Vậy là phải bán đi hơn ngàn lít Vang non , Vang mới . Năng xuất thế là rất ổn rồi , còn có ra được Vang tốt hay không là trông chờ hoàn toàn vào Chúa trời , cái này thì chẳng ai có thể nói mạnh được .
Đấy , lại có đứa nhắc xa , gần là nó chẳng nhìn thấy Vang đâu cả . Ali đứng lên đi xuống nhà chứa Vang , để đổ cho đầy những hang chuột này sẽ cần nhiều Vang lắm , năm nào mà chả vậy . Nếu cứ tính toán theo kiểu làm kinh tế thì cái đám thợ nửa mùa này đắt công gấp mấy lần thuê máy hái nho ấy . Nhưng Ali và cả nhà đều thích kiểu tụ tập này hơn , còn đám kia thì cứ nhìn đã đủ thấy chúng nó thú vị chừng nào . Ngày lại ngày , bị giam cầm nơi nhà cửa cao san sát , đường phố lớn ồn ào , rồi công việc thúc ép , rồi thu nhập , rồi thuế khóa , rồi mua bán , rồi tắc đường , tắc xe .... Ốh , ôh , cái vòng xoáy của cuộc sống công nghiệp sắp quay chúng nó thành người máy cả rồi còn đâu . Nên có được một dịp nhoai ra , để về với thiên nhiên , về với cuộc sống dân giã của đồng quê , để quên đi đều đều thường nhật , để có được cảm giác giải thoát , có được sự thư thái trong thoáng đãng không gian đồi núi , trong ấm cúng tình người , tình bạn hữu thì có giá nào ? Khoảng cách nào đem so sánh cho được ?
Vang nhà Ali ( PFALZWEIN - Dornfelder 2008 )
Để bình Vang mới lên bàn , Ali thấy Thằng Xe sán đến ," Lại bắt đầu gạ gẫm , hỏi han gì đây ? " Ali nghĩ vậy vì biết Thằng Xe không phải là đứa ham thích lắm những thứ đồ uống có men . Cái thằng đến là lạ , không bao giờ rủ nó uống say được , kiểu gì nó cũng có lý do để từ chối khéo . Nhưng chuyện thì chuyện gì nó cũng thích tham gia , nó nói ít , rất chịu khó chong mắt ngồi nghe rồi hỏi , mà cái gì cũng muốn biết cặn kẽ , không biết để nó làm gì ? Nói chuyện với nó nhiều khi cũng thấy ngồ ngộ , buồn cười . Nó đang sống giữa xã hội như người ta đấy , mà nói chuyện cứ như kẻ ngoài cuộc vậy . Nghĩ sao là nó choảng vậy , kiểu như nó chỉ là khán giả đứng xem , mà cả cuộc sống của Xã hội này chỉ là một xuất diễn không bằng . Đơn cử , lúc ngồi ăn trưa trên đồi nho , nó vừa : Đúng đấy , đám người nước ngoài như nó ở đây , có rất nhiều đứa ngang nhiên làm nhiều việc thật quá đáng , không thể chấp nhận được ! Nhưng lại tiếp mà rằng : Làm tất cả để có thể tồn tại tốt hơn , là bản năng tự nhiên của con người ta ! Rằng : Những kẻ kia tội lỗi thật đấy , nhưng xem ra , lỗi chính là do hệ thống pháp luật ở đây có nhiều cái dễ dàng quá , nên mới tạo điều kiện để cho người ta nảy sinh ý tưởng lợi dụng !!! " Tại vì người ta cứ để ví hớ hênh ra , nhìn thấy dễ xơi , thì sẽ có nhiều kẻ vốn tốt nết cũng tự nhiên muốn trở thành ăn cắp ! " Nó làm câu kết vậy , có khó nghe không cơ chứ ???
Y như rằng , nhưng lần này Thằng Xe chỉ tò mò hỏi về nho và Vang . Như được gãi đúng chỗ ngứa , làm Ali lâm ngay bệnh nghề nghiệp , thao thao , rành rẽ giải thích :
+++ Này , phải chưng cất thế nào để thành Vang ? Sao không gọi Vang là rượu nho ? - - Ha , ha , ha , đúng là một thằng ngớ ngẩn . Chỉ nước nho nguyên chất để tự lên men , rồi chắt , lọc , giữ lâu ngày sẽ thành Vang . Nhưng nho cũng có thể chưng cất ra rượu nho , rượu màu nâu như Weinbrand ở Đức , như Cô nhăc ở Pháp chẳng hạn . Bởi vậy Vang là Vang và rượu nho là rượu nho , hai thứ khác nhau hoàn toàn . Hiểu chưa ?
+++ . Ok , nhưng sao Vang đỏ sẫm thế ? Có phải cho thêm phụ gia màu nào khác không ? Lại có cả thứ Vang chỉ hồng hồng , chắc là Vang đỏ pha với Vang trắng chứ gì ? -- Ngốc ơi , màu đỏ của Vang là do màu của vỏ và cọng nho ngâm cùng trong nước nho sau khi ép , thôi ra . Sau một thời gian nhất định mới lọc , tách để bỏ đám vỏ bã ấy đi . Còn thứ Vang hồng ( Rose ) không phải là Vang đỏ pha ra đâu , mà bởi người ta sau khi ép , lập tức lọc hết vỏ và cọng ra , chỉ để riêng nước nho đỏ cho lên men thôi .
+++. Hay nhỉ ! Thấy trong phim người ta thường chứa Vang trong thùng gỗ cơ mà ? Phải làm thế nào để có Vang ngon , Vang tốt ? -- Không đơn giản chút nào đâu anh bạn ạ ! Tốn tiền của và phải kiên nhẫn , kỳ công lắm đấy . Vang tốt chỉ để lên men trong thùng đóng bằng gỗ sồi mới , đúng một năm thôi là phải sang thùng khác hoặc đóng chai nút bấc , để nằm ngang dưới hầm tối với nhiệt độ nhất định . Những thùng gỗ đã dùng kia thì bán lại để người ta dùng chứa ra Vang rẻ tiền hơn . Mà Vang tốt hay tồi chủ yếu là do giống , do thổ nhưỡng , do khí hậu , mưa ,nắng trong năm mà thành , chứ con người không thể can thiệp được gì nhiều đâu . v.v và v.v.
Thì ra là vậy ! Ở châu Á , khi văn hóa trà đến độ khiến người ta phải đi ăn mày vì đã bán cả gia tài để lấy tiền thưởng trà , để chỉ cần một ngụm đã chê ngay rằng trong hũ đựng trà quí kia có lẫn vài vỏ trấu . Thì ở châu Âu này , văn hóa Vang cũng cho ra những kẻ chỉ cần đưa ly Vang qua mũi ,chỉ một nhấp đầu môi đã có thể phán chính xác Vang từ nho gì ? Trồng ở đâu ? và của năm nào ? Để thấy khả năng của con người ta quả là huyền bí đến chừng nào !!!
( Còn tiếp )