vietnam0809
Phượt thủ
MỘT CHÚT ĐÓ , ĐÂY , SÔNG , NƯỚC NAM BỘ ( Tiếp theo )
Tiếng mưa đột ngột dội lên mái tôn nhà bên lúc sáng sớm khiến Thằng Xe choàng tỉnh . Rồi mưa ngớt cũng nhanh như khi đến . Thằng Xe cố mấy cũng vẫn không ngủ lại được nữa . Khoảng hơn 7h sáng , hai chị , em Mợ rón rén xuống nhà đã thấy Thằng Xe đang lúi húi tìm gì đó trong khoang bếp . Mùng , chiếu đã được nó gấp cẩn thận vào một góc . Thấy động , Thằng Xe quay ra , lúng túng phân trần : Nó muốn hút một điếu thuốc , nó chỉ định tìm vật gì đấy có thể dùng làm gạt tàn thuốc lá . Mợ ấp úng giới thiệu Thằng Xe và bà chị của mình với nhau . Thằng Xe quen thói , nhanh nhảu đưa tay khiến bà chị của Mợ cuống quít , lùi lại vì chắc không hiểu nó định làm gì . Thằng Xe cũng bị bối rối lây , nó chữa ngượng bằng cách hỏi , liệu nó có thể được hút thuốc trong nhà không ? Tất nhiên là không ai phản đối gì . Sau mấy lời thăm hỏi xã giao , bà chị xuống bếp đun Caffe cho Thằng Xe . Thường thì mấy chị , em chẳng mấy khi uống . Chỉ mua để đấy phòng khi có khách như hôm nay thôi .
Tour Mợ đã đặt ở Sinh Caffe đâu đấy rồi . Mợ vốn dĩ cũng thích đi chơi đây , đó cho biết lắm . Nhưng công ăn , việc làm nó níu kéo , chẳng còn mấy thời gian rảnh rỗi . Là nói vậy thôi , chứ nếu khéo thu xếp thì cũng có thời gian đấy . Chết nỗi , do cái tính chẳng thú vị gì đám đàn ông ấy , nên không có người tháp tùng đáng tin cậy để cùng đi mà thôi . Thành thử tuy sinh ra và lớn lên ở đây thật , mà Mợ có biết gì nhiều ngoài cái đất Sài thành này đâu . Nay gặp cái thằng , như gã nói , có vẻ chỉ còn bằng một nửa đàn ông Kinh này , hóa hay ! Cẩn tắc là ta cứ thử giao lưu với cái thứ đàn ông đã pha loãng này xem sao đã , liệu có đáng sợ như người ta hay rêu rao không ?
Mang Caffe lên , đưa cho Thằng Xe xong , bà chị cáo , đi lên lầu có việc . Nghe Mợ nói , đi Cần thơ theo Tour hai ngày rồi về mới tính đến chuyện đi đâu tiếp thì đi . Thằng Xe có vẻ không khoái lắm , bởi trong đầu nó chỉ luẩn quẩn mấy từ :" Rừng U minh " mà thôi . Nó bàn với Mợ , Tour đã đặt thì cứ đi , xuống đó thấy thích thì ở , thấy dở thì đi tiếp . Đi đâu ? Thì đi U minh chứ còn đi đâu nữa hả Mợ ! Nhưng U minh đi lối nào ? Cứ đi rồi hỏi , khắc đến Mợ ạ !
--- " Thằng cha này ngố quá ! Người và cảnh bây giờ , có còn như những người và cảnh trong " Đất rừng phương nam " ngày xưa của cha đâu ? mà cha cứ tưởng bở cơ chứ ? " Mợ nghĩ tiếp trong bụng , " Nhưng cứ ngồi đây mà nói thì chắc cha không tin đâu , đã vậy thây kệ . Cứ đưa Mợ về an toàn , còn đâu đấy nguyên vẹn là được . Dẫu sao đây cũng chỉ là cuộc đi thí điểm , xem cha làm được những gì nào ? " . Nghe Mợ tán thành , khỏi phải nói là Thằng Xe đã hân hoan như thế nào .
Mợ lên lầu , đút nhanh thêm mấy thứ quần áo vào cái túi Du lịch khá chắc chắn đã sắp sẵn , mang túi xuống , Mợ nháy mắt cho Thằng Xe và hất hất đầu lên hướng lầu . Thằng Xe hiểu ý , lọ mọ bò lên , đứng ngoài cửa chào với vào , tạm biệt bà chị của Mợ . Rồi nhanh nhẩu bò xuống , khoác túi của nó vào một vai , tay kia xách túi Du lịch của mợ , Thằng Xe tong tả theo mợ ra ngõ . Ông già khí hậu hôm nay lẩm cẩm , tự nhiên tậm tịt lúc mưa , lúc không . Mây thì đám nọ lững lờ dưới đám kia , sám xịt cả bầu trời , chốc chốc lại còn gió to nữa chứ . Cơ mà không thấy cảm giác oi nồng , thường có trước những cơn giông lớn . Cho người ta có được cái hy vọng là thời tiết đến trưa sẽ khá hơn . Trên đường ra phố , Mợ tính gọi Taxi đi cho an toàn . Thằng Xe thích đi xe ôm hơn , đi xe ôm cơ động , dễ thoát khi đường tắc mà lại được gió bạt cả hơi thở , gió réo ù , ù mang tai cho cảm giác thực sự của tốc độ . Được luồn lách khéo léo , chạm tí đùi phải , dính tí cùi trái với dòng người , xe cuộn chảy trên đường . Thế là nó lấy cớ đi xe ôm cho rẻ , xui Mợ bằng được để đi xe ôm . Mà ngay đầu đường có đứng hai xe , cứ như chờ sẵn . Nói địa điểm , thời gian đến , và thoang thoáng chuyện giá cả với hai xế cũng được thỏa thuận rất chóng vánh . Cuộc đi chưa có đích cuối của Mợ và Thằng Xe bắt đầu .
Đường , phố giờ này đông khỏi nói rồi . Nhưng đúng là ôm và để xế Sài gòn lướt đường Sài gòn là một thích thú khó nói . Lụa lả lướt , lạng lách như lươn . Mới qua hai lần quẹo , thấy xe chở Mợ mất tiêu . Thằng Xe cũng hơi hoảng , nhưng hỏi thì lộ là mình quê , nên nó cứ vờ vờ làm bộ tỉnh như không , khen ngợi tay lái của xế . Thế là đường ngập nước ? Qua ! đường đông tắc ? leo vỉa hè ? Qua ! Đèn mới đỏ thỉ nhìn ra mầu vàng sẫm ? Đỏ quá rồi thì rẽ hẻm nhỏ , đi ngang , đi tắt . Qua ! Cũng phải mất chừng 45 phút , xe rẽ vào một phố không lấy gì là lớn lắm . Nhưng trên hai bên đường , đi lại , đứng , ngồi , đông cơ man là người . Đi thêm một đoạn đã thấy Mợ đứng cạnh xế của mình ngóng trên hè . Tài thật !
Sau khi trả tiền cho các xế ôm , Mợ dắt Thằng Xe , vừa đi Mợ vừa giải thích : Đây là phố làm những dịch vụ Du lịch Tour . Lúc này Thằng Xe mới để ý kỹ , thấy mọi người , kẻ ít , người nhiều , đều mang theo hành trang cả . Thì ra họ đều là người đang chờ để đi chơi theo Tour của mình . Len lỏi trong đám đông một lát đến trước cửa , giống một nhà hàng hơn là một văn phòng . Bảng hiệu vẽ : SINH CAFFE to tướng . Bên trong , người ngồi ăn , uống kín mấy bàn . Thấy có cả Bar bán Caffe và nhiều đổ ăn nhanh . Người vào , ra nhộn nhịp , người đứng chờ ngoài hè cũng ồn , ào , đông không kém . Đủ các màu da , màu tóc . Mấy mợ phốp pháp , móng tay sơn xanh , đỏ . Da màu đất đồi sắn , kính mát gài ngược trên tóc hoe hoe vàng , mũi tẹt dí , huyên thuyên với nhau bằng tiếng bồi không Kinh . Đó , đây vài thằng da trắng , tóc nâu lại đi trò , chuyện với nhau bằng tiếng Kinh ngọng ngịu . Mợ với sang , cầm lấy tay Thằng Xe ( Làm nó thoáng bủn rủn ) , chỉ là để kéo nhanh lên coi giờ ở chiếc đồng hồ của nó , rồi bảo :
--- " Khỉ thật , không còn thời gian để ngồi ăn sáng nữa rồi . Anh Xe cứ đứng đấy , tôi chạy ù vào xem mua cái gì , lên xe ăn tạm vậy . "
Ngó xuống , thấy cũng đã hơn 9h thật . Chỉ một nhoáng , Mợ quay ra với tòng ten một túi lynon mờ căng tướng . Tài thật !
Cùng lúc , theo ra một gã trai bảnh , gã xướng lớn mấy câu loáng thoáng : " Cần thơ .... sinh thái .... 9h15 ... theo tôi ..." , rồi cả một tràng tiếng Ăng-lê , dáng chừng dịch từ những câu gã vừa nói kia . Vài nhóm trong đám người đứng chờ ồ lên í ới , lục tục kéo nhau theo gã trai . Mợ ra hiệu cho Thằng Xe đi cùng vào đám người ấy . Dễ cũng phải hơn hai chục mạng , phần đông là bọn Mán da trắng , tóc nâu . Tính cả Mợ và Thằng Xe , người Kinh chỉ chừng 6 hay 7 mống . Tất cả leo lên một chiếc xe hàng cũng còn tương đối mới , được cái rất sạch sẽ và không hôi . Thằng Xe thực sự ngỡ ngàng khi được phát cả nước uống và khăn giấy . Lúc xe chuyển bánh , Mợ xem lại tờ chương trình đi và nói nhỏ với Thằng Xe : " Đi đúng giờ quá , tài thật ! "
Xe chạy , và gã trai bảnh , chính là MC của chuyến đi này cũng bắt đầu vào cuộc thuyết minh . Thằng Xe đói lắm rồi , nhưng chữ Sĩ của nó to hơn dạ dày nên nó không dám hỏi . Được một lúc , Mợ mới sực nhớ ra , đưa cái túi quà sáng cho Thằng Xe . Thằng Xe quýnh quáng mở ra , hai ổ bánh mỳ dài . Giữa kẹp lẫn trong Vitamin rau sống là mấy lát nhờ nhờ nâu , được bao bởi một lớp màng màu đỏ tía . Không cần biết chính xác là gì ? Nhưng chắc chắn là đạm động vật ! Lại có rải một lớp tương ớt , thơm lựng . Lịch thiệp bóc , đưa Mợ một ổ xong nó quay ra chăm chú với phần của mình . Lát sau , vo giấy gói bánh , cho vào túi lynon gọn gàng , xé khăn giấy lau mép đâu đấy . Liếc sang , thấy Mợ từ tốn chưa hết phân nửa . Thằng Xe lục chai nước , ngửa cổ tu . Thấy sườn như bị thúc nhẹ , nó quay sang . Mợ dúi phần bánh còn tới cả nửa của mình cho nó với lý do đi xe xóc , không ăn được . Thằng Xe ngượng nghịu , từ chối lấy lệ rồi cầm bánh , ngon lành chén nốt . Nó cũng cảm giác được , cái liếc lúc nãy của nó đã chẳng qua nổi mắt Mợ rồi . Tài thật !
Xe ra khỏi thành phố thì trời cũng hửng nắng yếu ớt . Đường xá có vẻ thoáng đãng , sạch và ít bụi bẩn hơn đường ngoài Bắc . Qua mấy cái cầu rất lớn , nhưng cũng như mọi cây cầu khác mà Thằng Xe đã gặp ( Chắc cũng chưa nhiều lắm ) ở xứ này . Kiểu dáng đều có vẻ bần bần , thô thiển nên chẳng để lại cho Thằng Xe một ấn tượng gì đặc biệt cả . Đến gần trưa , xe dừng đổ xăng và để khách xuống giải tỏa những nỗi nặng lòng to , nhỏ của mình , ở đâu như Gò Đen thì phải ? Vì thấy ngay cạnh cây xăng là một nhà hàng lớn , có trưng quảng cáo và bày bán rất nhiều rượu đế mang hiệu này . . Chẳng biết trong lịch trình có định vậy hay không ? Nhưng 30 phút cũng thừa đủ để tháo nhẹ đi mấy chục cái bong bóng . Những người nhanh chân , tháo được trước đã ra quanh quẩn , ngó nghiêng vào mấy sạp chất ngất bánh trái , tạp phẩm và nhiều hơn cả là rượu đế trong nhà hàng . Xem là nhiều chứ chẳng thấy ai mua gì mấy . Lên xe chạy tiếp , qua sông Tiền một đoạn dài , xe rẽ vào đỗ trong bãi xe giữa một khu dân cư khá đông đúc . Loáng thoáng nghe tên như Cái Bè thì phải !
Chàng MC , sau khi thuyết trình công đoạn sắp tới đã không quên nhắc nhở khách , chớ để giấy tờ và đồ có giá trị ở lại xe . Xôn xao , lục lọi một lúc . Những ba lô , túi xách cồng kềnh được sắp gọn lại trên hoặc dưới gầm ghế . Mọi người lục tục xuống xe , theo chân gã trai trẻ ra bến tàu để bắt đầu cái thú lênh đênh trên sông . Sẽ được thấy thế nào là chợ nổi , sẽ được thấy cuộc sống dân sông nước , cuộc sống dân miệt vườn ... Và hay hơn cả là một bữa trưa , được hứa hẹn sẽ diễn ra giữa không gian sân , vườn dân giã . Trong âm thanh đàn , ca tài tử đặc trưng của xứ này .
( Còn tiếp )
Tiếng mưa đột ngột dội lên mái tôn nhà bên lúc sáng sớm khiến Thằng Xe choàng tỉnh . Rồi mưa ngớt cũng nhanh như khi đến . Thằng Xe cố mấy cũng vẫn không ngủ lại được nữa . Khoảng hơn 7h sáng , hai chị , em Mợ rón rén xuống nhà đã thấy Thằng Xe đang lúi húi tìm gì đó trong khoang bếp . Mùng , chiếu đã được nó gấp cẩn thận vào một góc . Thấy động , Thằng Xe quay ra , lúng túng phân trần : Nó muốn hút một điếu thuốc , nó chỉ định tìm vật gì đấy có thể dùng làm gạt tàn thuốc lá . Mợ ấp úng giới thiệu Thằng Xe và bà chị của mình với nhau . Thằng Xe quen thói , nhanh nhảu đưa tay khiến bà chị của Mợ cuống quít , lùi lại vì chắc không hiểu nó định làm gì . Thằng Xe cũng bị bối rối lây , nó chữa ngượng bằng cách hỏi , liệu nó có thể được hút thuốc trong nhà không ? Tất nhiên là không ai phản đối gì . Sau mấy lời thăm hỏi xã giao , bà chị xuống bếp đun Caffe cho Thằng Xe . Thường thì mấy chị , em chẳng mấy khi uống . Chỉ mua để đấy phòng khi có khách như hôm nay thôi .
Tour Mợ đã đặt ở Sinh Caffe đâu đấy rồi . Mợ vốn dĩ cũng thích đi chơi đây , đó cho biết lắm . Nhưng công ăn , việc làm nó níu kéo , chẳng còn mấy thời gian rảnh rỗi . Là nói vậy thôi , chứ nếu khéo thu xếp thì cũng có thời gian đấy . Chết nỗi , do cái tính chẳng thú vị gì đám đàn ông ấy , nên không có người tháp tùng đáng tin cậy để cùng đi mà thôi . Thành thử tuy sinh ra và lớn lên ở đây thật , mà Mợ có biết gì nhiều ngoài cái đất Sài thành này đâu . Nay gặp cái thằng , như gã nói , có vẻ chỉ còn bằng một nửa đàn ông Kinh này , hóa hay ! Cẩn tắc là ta cứ thử giao lưu với cái thứ đàn ông đã pha loãng này xem sao đã , liệu có đáng sợ như người ta hay rêu rao không ?
Mang Caffe lên , đưa cho Thằng Xe xong , bà chị cáo , đi lên lầu có việc . Nghe Mợ nói , đi Cần thơ theo Tour hai ngày rồi về mới tính đến chuyện đi đâu tiếp thì đi . Thằng Xe có vẻ không khoái lắm , bởi trong đầu nó chỉ luẩn quẩn mấy từ :" Rừng U minh " mà thôi . Nó bàn với Mợ , Tour đã đặt thì cứ đi , xuống đó thấy thích thì ở , thấy dở thì đi tiếp . Đi đâu ? Thì đi U minh chứ còn đi đâu nữa hả Mợ ! Nhưng U minh đi lối nào ? Cứ đi rồi hỏi , khắc đến Mợ ạ !
--- " Thằng cha này ngố quá ! Người và cảnh bây giờ , có còn như những người và cảnh trong " Đất rừng phương nam " ngày xưa của cha đâu ? mà cha cứ tưởng bở cơ chứ ? " Mợ nghĩ tiếp trong bụng , " Nhưng cứ ngồi đây mà nói thì chắc cha không tin đâu , đã vậy thây kệ . Cứ đưa Mợ về an toàn , còn đâu đấy nguyên vẹn là được . Dẫu sao đây cũng chỉ là cuộc đi thí điểm , xem cha làm được những gì nào ? " . Nghe Mợ tán thành , khỏi phải nói là Thằng Xe đã hân hoan như thế nào .
Mợ lên lầu , đút nhanh thêm mấy thứ quần áo vào cái túi Du lịch khá chắc chắn đã sắp sẵn , mang túi xuống , Mợ nháy mắt cho Thằng Xe và hất hất đầu lên hướng lầu . Thằng Xe hiểu ý , lọ mọ bò lên , đứng ngoài cửa chào với vào , tạm biệt bà chị của Mợ . Rồi nhanh nhẩu bò xuống , khoác túi của nó vào một vai , tay kia xách túi Du lịch của mợ , Thằng Xe tong tả theo mợ ra ngõ . Ông già khí hậu hôm nay lẩm cẩm , tự nhiên tậm tịt lúc mưa , lúc không . Mây thì đám nọ lững lờ dưới đám kia , sám xịt cả bầu trời , chốc chốc lại còn gió to nữa chứ . Cơ mà không thấy cảm giác oi nồng , thường có trước những cơn giông lớn . Cho người ta có được cái hy vọng là thời tiết đến trưa sẽ khá hơn . Trên đường ra phố , Mợ tính gọi Taxi đi cho an toàn . Thằng Xe thích đi xe ôm hơn , đi xe ôm cơ động , dễ thoát khi đường tắc mà lại được gió bạt cả hơi thở , gió réo ù , ù mang tai cho cảm giác thực sự của tốc độ . Được luồn lách khéo léo , chạm tí đùi phải , dính tí cùi trái với dòng người , xe cuộn chảy trên đường . Thế là nó lấy cớ đi xe ôm cho rẻ , xui Mợ bằng được để đi xe ôm . Mà ngay đầu đường có đứng hai xe , cứ như chờ sẵn . Nói địa điểm , thời gian đến , và thoang thoáng chuyện giá cả với hai xế cũng được thỏa thuận rất chóng vánh . Cuộc đi chưa có đích cuối của Mợ và Thằng Xe bắt đầu .
Đường , phố giờ này đông khỏi nói rồi . Nhưng đúng là ôm và để xế Sài gòn lướt đường Sài gòn là một thích thú khó nói . Lụa lả lướt , lạng lách như lươn . Mới qua hai lần quẹo , thấy xe chở Mợ mất tiêu . Thằng Xe cũng hơi hoảng , nhưng hỏi thì lộ là mình quê , nên nó cứ vờ vờ làm bộ tỉnh như không , khen ngợi tay lái của xế . Thế là đường ngập nước ? Qua ! đường đông tắc ? leo vỉa hè ? Qua ! Đèn mới đỏ thỉ nhìn ra mầu vàng sẫm ? Đỏ quá rồi thì rẽ hẻm nhỏ , đi ngang , đi tắt . Qua ! Cũng phải mất chừng 45 phút , xe rẽ vào một phố không lấy gì là lớn lắm . Nhưng trên hai bên đường , đi lại , đứng , ngồi , đông cơ man là người . Đi thêm một đoạn đã thấy Mợ đứng cạnh xế của mình ngóng trên hè . Tài thật !
Sau khi trả tiền cho các xế ôm , Mợ dắt Thằng Xe , vừa đi Mợ vừa giải thích : Đây là phố làm những dịch vụ Du lịch Tour . Lúc này Thằng Xe mới để ý kỹ , thấy mọi người , kẻ ít , người nhiều , đều mang theo hành trang cả . Thì ra họ đều là người đang chờ để đi chơi theo Tour của mình . Len lỏi trong đám đông một lát đến trước cửa , giống một nhà hàng hơn là một văn phòng . Bảng hiệu vẽ : SINH CAFFE to tướng . Bên trong , người ngồi ăn , uống kín mấy bàn . Thấy có cả Bar bán Caffe và nhiều đổ ăn nhanh . Người vào , ra nhộn nhịp , người đứng chờ ngoài hè cũng ồn , ào , đông không kém . Đủ các màu da , màu tóc . Mấy mợ phốp pháp , móng tay sơn xanh , đỏ . Da màu đất đồi sắn , kính mát gài ngược trên tóc hoe hoe vàng , mũi tẹt dí , huyên thuyên với nhau bằng tiếng bồi không Kinh . Đó , đây vài thằng da trắng , tóc nâu lại đi trò , chuyện với nhau bằng tiếng Kinh ngọng ngịu . Mợ với sang , cầm lấy tay Thằng Xe ( Làm nó thoáng bủn rủn ) , chỉ là để kéo nhanh lên coi giờ ở chiếc đồng hồ của nó , rồi bảo :
--- " Khỉ thật , không còn thời gian để ngồi ăn sáng nữa rồi . Anh Xe cứ đứng đấy , tôi chạy ù vào xem mua cái gì , lên xe ăn tạm vậy . "
Ngó xuống , thấy cũng đã hơn 9h thật . Chỉ một nhoáng , Mợ quay ra với tòng ten một túi lynon mờ căng tướng . Tài thật !
Cùng lúc , theo ra một gã trai bảnh , gã xướng lớn mấy câu loáng thoáng : " Cần thơ .... sinh thái .... 9h15 ... theo tôi ..." , rồi cả một tràng tiếng Ăng-lê , dáng chừng dịch từ những câu gã vừa nói kia . Vài nhóm trong đám người đứng chờ ồ lên í ới , lục tục kéo nhau theo gã trai . Mợ ra hiệu cho Thằng Xe đi cùng vào đám người ấy . Dễ cũng phải hơn hai chục mạng , phần đông là bọn Mán da trắng , tóc nâu . Tính cả Mợ và Thằng Xe , người Kinh chỉ chừng 6 hay 7 mống . Tất cả leo lên một chiếc xe hàng cũng còn tương đối mới , được cái rất sạch sẽ và không hôi . Thằng Xe thực sự ngỡ ngàng khi được phát cả nước uống và khăn giấy . Lúc xe chuyển bánh , Mợ xem lại tờ chương trình đi và nói nhỏ với Thằng Xe : " Đi đúng giờ quá , tài thật ! "
Xe chạy , và gã trai bảnh , chính là MC của chuyến đi này cũng bắt đầu vào cuộc thuyết minh . Thằng Xe đói lắm rồi , nhưng chữ Sĩ của nó to hơn dạ dày nên nó không dám hỏi . Được một lúc , Mợ mới sực nhớ ra , đưa cái túi quà sáng cho Thằng Xe . Thằng Xe quýnh quáng mở ra , hai ổ bánh mỳ dài . Giữa kẹp lẫn trong Vitamin rau sống là mấy lát nhờ nhờ nâu , được bao bởi một lớp màng màu đỏ tía . Không cần biết chính xác là gì ? Nhưng chắc chắn là đạm động vật ! Lại có rải một lớp tương ớt , thơm lựng . Lịch thiệp bóc , đưa Mợ một ổ xong nó quay ra chăm chú với phần của mình . Lát sau , vo giấy gói bánh , cho vào túi lynon gọn gàng , xé khăn giấy lau mép đâu đấy . Liếc sang , thấy Mợ từ tốn chưa hết phân nửa . Thằng Xe lục chai nước , ngửa cổ tu . Thấy sườn như bị thúc nhẹ , nó quay sang . Mợ dúi phần bánh còn tới cả nửa của mình cho nó với lý do đi xe xóc , không ăn được . Thằng Xe ngượng nghịu , từ chối lấy lệ rồi cầm bánh , ngon lành chén nốt . Nó cũng cảm giác được , cái liếc lúc nãy của nó đã chẳng qua nổi mắt Mợ rồi . Tài thật !
Xe ra khỏi thành phố thì trời cũng hửng nắng yếu ớt . Đường xá có vẻ thoáng đãng , sạch và ít bụi bẩn hơn đường ngoài Bắc . Qua mấy cái cầu rất lớn , nhưng cũng như mọi cây cầu khác mà Thằng Xe đã gặp ( Chắc cũng chưa nhiều lắm ) ở xứ này . Kiểu dáng đều có vẻ bần bần , thô thiển nên chẳng để lại cho Thằng Xe một ấn tượng gì đặc biệt cả . Đến gần trưa , xe dừng đổ xăng và để khách xuống giải tỏa những nỗi nặng lòng to , nhỏ của mình , ở đâu như Gò Đen thì phải ? Vì thấy ngay cạnh cây xăng là một nhà hàng lớn , có trưng quảng cáo và bày bán rất nhiều rượu đế mang hiệu này . . Chẳng biết trong lịch trình có định vậy hay không ? Nhưng 30 phút cũng thừa đủ để tháo nhẹ đi mấy chục cái bong bóng . Những người nhanh chân , tháo được trước đã ra quanh quẩn , ngó nghiêng vào mấy sạp chất ngất bánh trái , tạp phẩm và nhiều hơn cả là rượu đế trong nhà hàng . Xem là nhiều chứ chẳng thấy ai mua gì mấy . Lên xe chạy tiếp , qua sông Tiền một đoạn dài , xe rẽ vào đỗ trong bãi xe giữa một khu dân cư khá đông đúc . Loáng thoáng nghe tên như Cái Bè thì phải !
Chàng MC , sau khi thuyết trình công đoạn sắp tới đã không quên nhắc nhở khách , chớ để giấy tờ và đồ có giá trị ở lại xe . Xôn xao , lục lọi một lúc . Những ba lô , túi xách cồng kềnh được sắp gọn lại trên hoặc dưới gầm ghế . Mọi người lục tục xuống xe , theo chân gã trai trẻ ra bến tàu để bắt đầu cái thú lênh đênh trên sông . Sẽ được thấy thế nào là chợ nổi , sẽ được thấy cuộc sống dân sông nước , cuộc sống dân miệt vườn ... Và hay hơn cả là một bữa trưa , được hứa hẹn sẽ diễn ra giữa không gian sân , vườn dân giã . Trong âm thanh đàn , ca tài tử đặc trưng của xứ này .
( Còn tiếp )
Last edited by a moderator: