vietnam0809
Phượt thủ
MỘT CHÚT ĐÓ , ĐÂY , SÔNG , NƯỚC NAM BỘ ( Tiếp theo )
Những con lạch nhỏ nước đục ngầu phù sa giao cắt nhau chằng chịt . Những đám dừa nước , khoai nước cùng những bụi cây , dây leo dại lúp xúp xõa lá cành xanh rì , kín cả mép nước đôi bờ
. Một con ghe nhỏ ẩn mình trong tán lá , nơi cỏ dại rạp mình dưới dấu chân người , mơ hồ một lối mòn nhỏ . Thoảng hoặc cao cao trên không trung , vươn ra mặt nước , lẫn trong mảng lá đung đưa những chùm trái cóc nhác xanh đen , những chùm dâu da xoan vàng sẫm lấm tấm đỏ sai lúc lỉu . Và đám khách lại được dịp mà chỉ trỏ , mà ồ lên , mà xôn sao máy ảnh tí toách để rậm rạp cỏ cây vụt giật mình , rào rào bay lên ríu rít , hoảng hốt một lũ vành khuyên , chích chòe , chào mào ... ồn ào cả một khúc lạch êm ả .
Sau một hồi lòng vòng , quẹo rẽ . Ghe đưa đám khách Tour đổ bộ lên một khóm loáng thoáng những nếp nhà nhỏ ẩn mình trong những vườn cây cối xem ra rất trù phú . Lại một cuốc bộ hành trên những lối đất mòn len lỏi qua những khu vườn cây xanh , những cây cầu mỏng mảnh .
Khu vườn rộng thật là rộng , thoáng mát trong líu lo tiếng chim tìm mồi . Xẻ ngang , dọc giữa những gốc cây khỏe khoắn , trĩu nặng những trái xanh , trái chín là rất nhiều kênh nhỏ dẫn nước lấp xấp . Một ngôi nhà đúc kiến trúc đơn giản , hàng hiên rộng thoáng với vài cây cột thanh mảnh . Màu vôi ve xanh nhạt hài hòa với sắc những tán lá tươi tốt , tỏa rộng bóng râm trên mảnh sân nhỏ cùng hai khoảng đất sạch sẽ nơi hai đầu nhà . Mấy cái võng mảnh đung đưa ngang những thân cây , ngập trong bóng lá khéo quyến rũ , khiến đôi chân khách lang thang như trở nên nặng nề , khiến những tấm lưng bắt đầu lịn rịn mồ hôi bộ hành bỗng trở nên mỏi rã , khiến những hăm hở rảo bước chợt như chùng lại . Và cái cám dỗ của sự lười biếng len nhanh vào tri thức giục giã : Ngồi vào đi , ngả lưng đi , dễ chịu phải biết đấy !
Đám du khách ghé nghỉ chân trong ngôi nhà vườn đẹp dân dã , đẹp thanh bình như thế . Dịu mát và hiền hòa như hầu hết những căn nhà xung quanh khác của cụm dân miệt vườn nằm bên con đường làng lát Bê-tông hẹp nhưng rất sạch sẽ , khang trang lượn dài ven bờ của một nhánh sông này . Trông mà đoán chắc chỉ mới 13 hay 14 tuổi gì đó , nhưng bé gái chủ nhà tự tin tiếp đón đám khách lạ rất vui vẻ và tự nhiên . Người lớn đi vắng cả , cô bé niềm nở bưng những đĩa bưởi , đĩa cóc ra bày trên chiếc bàn cuối sân mời khách nếm thử . Nhanh nhẹn , cô bé trả lời những câu khách hỏi , dẫn dắt khách tham quan vườn cây trái sau nhà và khéo léo , tươi cười mời mọc khách mua . Sau một chặng sáng ngó nghiêng , sắp đứng bóng vào nghỉ nơi này và dùng trái cây tươi quả là một sắp xếp hợp lý . Thấy ai ai cũng lựa mua một vài trái gì đó để chủ nhà bổ dùng luôn cho tươi , cho mát . Người thì nhẩn nha bưởi mọng ngắm nhìn vườn sau nhà , dăm ba kẻ túm tụm quanh soài ròn ngọt bên bộ bàn ghế nhựa đầu hồi kia . Đầu hồi này , Mợ , Thằng Xe và vài người nữa ngả lưng đong đưa với dôn dốt cóc chua trên những chiếc võng dù sàn sàn mặt đất .
Đặt chiếc đĩa đựng mấy múi bưởi đã được lột vỏ , tép mọng nước ngà ngà bên những miếng cóc chẻ trắng xanh sạch sẽ lên mặt chiếc ghế nhựa bên võng của Thằng Xe . Cô bé chủ nhà lễ phép hỏi xem khách có nhu cầu gì nữa không ? Thằng Xe vui vẻ cám ơn cô rồi cười ngượng ngịu hỏi nhỏ :
- " Cháu ơi , nhà cháu có rượu đế không ? "
Một chút ngỡ ngàng thoáng nhanh qua cặp mắt long lanh , chắc chưa bao giờ có khách Tour hỏi cô câu hỏi như ông khách này chăng ? Thằng Xe ngập ngừng tiếp :
- " Là tự nhiên chú thích được uống một chút với trái cây nhà cháu đây . Nếu nhà sẵn , cháu có thể để cho chú một ly nhỏ được không ? "
- " Ôh , nhà con không có rượu đế đâu ạ ." Cô bé cười khúc khích cởi mở : " Nhưng ông già con có bình rượu thuốc , có được không chú ? "
- " Thế cũng hay , cháu bán cho chú một ly nhé ? "
- " Vâng ạ , để con vào lấy ra ngay cho chú nha . "
Phong thái hồn nhiên , lễ độ và tự tin một cách chất phác của cô bé đem cho người đối thoại cảm giác thanh thản , thoáng hậu . Một chút gì đó rất truyền thống , rất nguyên bản , rất dễ chịu . Thằng Xe khoan khoái nhấp ly rượu , nhấm nháp miếng cóc ròn lật sật . Vị cóc già chua thanh hòa dịu cái cay sốc của rượu , đưa Thằng Xe về một thủa xa săm mà không hề để ý , võng bên Mợ quay đầu , nhìn nó với cặp mắt đầy ngỡ ngàng ???
Đường đời của mỗi con người ta đều có những khúc ngoặt và ở mỗi điểm ngoặt đều được đánh dấu bằng một chút gì đó . Dẫu nhỏ hay to , chút gì đó ấy sẽ hằn sâu trong tâm hồn như những vết săm không dễ gì xóa sạch . Chẳng phải ngẫu nhiên , khi nói đến trái cóc là Thằng Xe lại thấy thèm một ly đế lậu . Cái Combination Cóc + rượu đế chính là một chút gì đó kia , đánh dấu một điểm ngoặt thủa nào trên con đường đời không mấy bằng phẳng của nó . Ấy là một chiều cuối hè ngột ngạt , chân trời xa xa nhuốm một màu đỏ bầm bức bối . Không gian nặng nề , dồn nén như tâm trạng của gã lính trẻ đang thẫn thờ bên mấy đứa đồng ngũ đứng , ngồi lộn xộn trên sân ga quân sự Hố nai . Hôm nay là ngày mấy đứa ra quân và lúc nào đó trong đêm nay chúng sẽ được đưa lên chuyến tàu quân sự để trở lại quê hương , trở lại miền Bắc . Cho tới tận lúc này , gã lính trẻ vẫn luẩn quẩn tìm một lời lý giải . Phải , gã đã tự nguyện đầu quân , đã nuôi hy vọng lập thân bằng con đường binh nghiệp . Cường tráng , có khả năng tiếp thu , nhanh nhẹn , phong cách sống gia giáo với một chút học thức và một chút tài lẻ đã khiến gã có được những ngưỡng mộ của thượng cấp ngay từ những buổi đầu nhập ngũ . Và những chú ý , những khuyến khích từ thượng cấp đã tô vẽ trong gã một tương lai đầy hy vọng : Lính trơn có kiến thức lại năng nổ , nghiêm túc ắt sẽ trường , lớp mà ra được Sĩ quan . Rồi cứ " Binh thư , yếu lược " mà luyện , mà rèn thì có khi thành Tướng , thành Tá chửa biết chừng . Thế là gã vô tư gắng sức mà phấn , mà đấu thật lực . Nhưng sự đời chẳng mấy khi như người ta tưởng bở . Những thứ " Giời phú " cho kia của gã , những cố gắng thật lực kia của gã theo thời gian cũng không thể chuộc lại được những cái " Khó lọt tai " do bản tính " Có sao nói vậy " Giời đày trong con người gã . Nhất là sau khi làm đầy đủ lý lịch quân nhân thì những chú ý , những hứa hẹn ngày nào bỗng chốc như chẳng hề có , chẳng còn ai nhắc tới . Mãi về sau này gã mới dần nhận ra rằng : Chao ơi , ai bảo ông , bà , bố , mẹ , nội , ngoại của gã không đi mà " Cày sâu , cuốc bẫm " ? Không " Con trâu đi trước , cái cày đi sau " ? Ai bảo họ cứ thích đi làm nghề cạo giấy , lại còn vẽ vời Trí với Thức thì làm sao con , cháu họ là gã đây có thể " Lập trường " , có thể " Chuyên chính " để mà " Vô sản " được cơ chứ . Bởi vậy trong " Hàng ngũ tiên phong " không có chỗ dành cho gã là đúng đắn quá rồi còn gì . Và ngày hôm nay đây ( Sau ngót ba năm dài phục vụ ) , với một ngàn lý do " Có thể " đã chính thức bẻ quẻo đường đời , khiến cái tưởng bở trở thành Tướng , thành Tá của gã tan ra mây , ra khói cả .
Cuộc bán , mua trên chính trường và cuộc thử nghiệm vũ khí hung tàn , đẫm máu của mấy " Siêu cường " trên xứ sở và thân xác người Kinh mới chấm dứt được vài ba năm nay . Ga xe lửa Hố nai trống trải một khu nhà tôn vắng vẻ trong nhập nhoạng bóng đêm về . Hai , ba quán cóc nghèo nàn xiêu vẹo , lom đom ánh đèn măng-xông bên kia con đường đất đỏ trước ga . Gã lính trẻ cùng mấy đồng ngũ ra quân , mỗi người mỗi tâm trạng ngồi trầm lặng bên mấy xị đế rẻ tiền , đồ nhâm nhi không có gì ngoài những trái cóc già ròn lật sật , thanh thanh chua . Cô bé chủ quán mặt rỗ nhằng nhịt , trẻ măng . Đôi chân tật nguyền khẳng khiu thu gọn bất bình thường một bên trên chiếc phản bừa bãi màn , chăn nhầu nhĩ , loang lổ chẳng thể nói là màu gì . Hẳn là con , cháu của người Bắc di cư năm nào , bởi thấy cô mời mọc , cười , nói với khách hàng bằng thứ giọng Bắc pha Nam nhẹ nhàng đến xiêu lòng . Thỉnh thoảng hứng trí , cô cất lời , ca vài đoạn những bài hát đầy thở than của những chia ly éo le bởi tình người bạc bẽo , bởi chiến tranh tàn khốc . Cái hồn nhiên tồn tại của một hình hài tật nguyền trong một hoàn cảnh sống tồi tệ cùng chất giọng mượt mà , trong trẻo đến ngạc nhiên , run rẩy , chơi vơi trách cứ tình người , tình đời của cô bé chủ quán nghèo trong đêm thanh vắng như xoa dịu những bức bối , như nhấc đi những nặng chĩu đè nén trong tâm tư gã lính trẻ . Để rồi bao nhiêu chăn , màn , quần , áo quân , tư trang trong Ba-lô của gã cứ thế theo nhau chui ra để biến thành rượu đế cay chát , để biến thành những miếng cóc chẻ thanh thanh chua . Để lãng đãng theo giọng ca , để liêu xiêu theo đồng ngũ lên tàu khi trời mới hưng hửng . Để sau hai ngày , đêm chỉ sống bằng khẩu phần hậu cần là bo bo với rau muống nấu trên tàu , khi bước chân xuống ga Hàng cỏ lúc đường phố còn vắng tanh dưới vàng vọt ánh đèn , cao thấp cuốc bộ cả cây số lần về nhà với ngoài quần áo trên người chỉ còn chiếc Ba-lô dúm dó đựng 2Kg cau khô cho bà nội ăn trầu và một chiếc quần lót đã sờn chỉ .
( Còn tiếp )
Những con lạch nhỏ nước đục ngầu phù sa giao cắt nhau chằng chịt . Những đám dừa nước , khoai nước cùng những bụi cây , dây leo dại lúp xúp xõa lá cành xanh rì , kín cả mép nước đôi bờ
. Một con ghe nhỏ ẩn mình trong tán lá , nơi cỏ dại rạp mình dưới dấu chân người , mơ hồ một lối mòn nhỏ . Thoảng hoặc cao cao trên không trung , vươn ra mặt nước , lẫn trong mảng lá đung đưa những chùm trái cóc nhác xanh đen , những chùm dâu da xoan vàng sẫm lấm tấm đỏ sai lúc lỉu . Và đám khách lại được dịp mà chỉ trỏ , mà ồ lên , mà xôn sao máy ảnh tí toách để rậm rạp cỏ cây vụt giật mình , rào rào bay lên ríu rít , hoảng hốt một lũ vành khuyên , chích chòe , chào mào ... ồn ào cả một khúc lạch êm ả .
Sau một hồi lòng vòng , quẹo rẽ . Ghe đưa đám khách Tour đổ bộ lên một khóm loáng thoáng những nếp nhà nhỏ ẩn mình trong những vườn cây cối xem ra rất trù phú . Lại một cuốc bộ hành trên những lối đất mòn len lỏi qua những khu vườn cây xanh , những cây cầu mỏng mảnh .
Khu vườn rộng thật là rộng , thoáng mát trong líu lo tiếng chim tìm mồi . Xẻ ngang , dọc giữa những gốc cây khỏe khoắn , trĩu nặng những trái xanh , trái chín là rất nhiều kênh nhỏ dẫn nước lấp xấp . Một ngôi nhà đúc kiến trúc đơn giản , hàng hiên rộng thoáng với vài cây cột thanh mảnh . Màu vôi ve xanh nhạt hài hòa với sắc những tán lá tươi tốt , tỏa rộng bóng râm trên mảnh sân nhỏ cùng hai khoảng đất sạch sẽ nơi hai đầu nhà . Mấy cái võng mảnh đung đưa ngang những thân cây , ngập trong bóng lá khéo quyến rũ , khiến đôi chân khách lang thang như trở nên nặng nề , khiến những tấm lưng bắt đầu lịn rịn mồ hôi bộ hành bỗng trở nên mỏi rã , khiến những hăm hở rảo bước chợt như chùng lại . Và cái cám dỗ của sự lười biếng len nhanh vào tri thức giục giã : Ngồi vào đi , ngả lưng đi , dễ chịu phải biết đấy !
Đám du khách ghé nghỉ chân trong ngôi nhà vườn đẹp dân dã , đẹp thanh bình như thế . Dịu mát và hiền hòa như hầu hết những căn nhà xung quanh khác của cụm dân miệt vườn nằm bên con đường làng lát Bê-tông hẹp nhưng rất sạch sẽ , khang trang lượn dài ven bờ của một nhánh sông này . Trông mà đoán chắc chỉ mới 13 hay 14 tuổi gì đó , nhưng bé gái chủ nhà tự tin tiếp đón đám khách lạ rất vui vẻ và tự nhiên . Người lớn đi vắng cả , cô bé niềm nở bưng những đĩa bưởi , đĩa cóc ra bày trên chiếc bàn cuối sân mời khách nếm thử . Nhanh nhẹn , cô bé trả lời những câu khách hỏi , dẫn dắt khách tham quan vườn cây trái sau nhà và khéo léo , tươi cười mời mọc khách mua . Sau một chặng sáng ngó nghiêng , sắp đứng bóng vào nghỉ nơi này và dùng trái cây tươi quả là một sắp xếp hợp lý . Thấy ai ai cũng lựa mua một vài trái gì đó để chủ nhà bổ dùng luôn cho tươi , cho mát . Người thì nhẩn nha bưởi mọng ngắm nhìn vườn sau nhà , dăm ba kẻ túm tụm quanh soài ròn ngọt bên bộ bàn ghế nhựa đầu hồi kia . Đầu hồi này , Mợ , Thằng Xe và vài người nữa ngả lưng đong đưa với dôn dốt cóc chua trên những chiếc võng dù sàn sàn mặt đất .
Đặt chiếc đĩa đựng mấy múi bưởi đã được lột vỏ , tép mọng nước ngà ngà bên những miếng cóc chẻ trắng xanh sạch sẽ lên mặt chiếc ghế nhựa bên võng của Thằng Xe . Cô bé chủ nhà lễ phép hỏi xem khách có nhu cầu gì nữa không ? Thằng Xe vui vẻ cám ơn cô rồi cười ngượng ngịu hỏi nhỏ :
- " Cháu ơi , nhà cháu có rượu đế không ? "
Một chút ngỡ ngàng thoáng nhanh qua cặp mắt long lanh , chắc chưa bao giờ có khách Tour hỏi cô câu hỏi như ông khách này chăng ? Thằng Xe ngập ngừng tiếp :
- " Là tự nhiên chú thích được uống một chút với trái cây nhà cháu đây . Nếu nhà sẵn , cháu có thể để cho chú một ly nhỏ được không ? "
- " Ôh , nhà con không có rượu đế đâu ạ ." Cô bé cười khúc khích cởi mở : " Nhưng ông già con có bình rượu thuốc , có được không chú ? "
- " Thế cũng hay , cháu bán cho chú một ly nhé ? "
- " Vâng ạ , để con vào lấy ra ngay cho chú nha . "
Phong thái hồn nhiên , lễ độ và tự tin một cách chất phác của cô bé đem cho người đối thoại cảm giác thanh thản , thoáng hậu . Một chút gì đó rất truyền thống , rất nguyên bản , rất dễ chịu . Thằng Xe khoan khoái nhấp ly rượu , nhấm nháp miếng cóc ròn lật sật . Vị cóc già chua thanh hòa dịu cái cay sốc của rượu , đưa Thằng Xe về một thủa xa săm mà không hề để ý , võng bên Mợ quay đầu , nhìn nó với cặp mắt đầy ngỡ ngàng ???
Đường đời của mỗi con người ta đều có những khúc ngoặt và ở mỗi điểm ngoặt đều được đánh dấu bằng một chút gì đó . Dẫu nhỏ hay to , chút gì đó ấy sẽ hằn sâu trong tâm hồn như những vết săm không dễ gì xóa sạch . Chẳng phải ngẫu nhiên , khi nói đến trái cóc là Thằng Xe lại thấy thèm một ly đế lậu . Cái Combination Cóc + rượu đế chính là một chút gì đó kia , đánh dấu một điểm ngoặt thủa nào trên con đường đời không mấy bằng phẳng của nó . Ấy là một chiều cuối hè ngột ngạt , chân trời xa xa nhuốm một màu đỏ bầm bức bối . Không gian nặng nề , dồn nén như tâm trạng của gã lính trẻ đang thẫn thờ bên mấy đứa đồng ngũ đứng , ngồi lộn xộn trên sân ga quân sự Hố nai . Hôm nay là ngày mấy đứa ra quân và lúc nào đó trong đêm nay chúng sẽ được đưa lên chuyến tàu quân sự để trở lại quê hương , trở lại miền Bắc . Cho tới tận lúc này , gã lính trẻ vẫn luẩn quẩn tìm một lời lý giải . Phải , gã đã tự nguyện đầu quân , đã nuôi hy vọng lập thân bằng con đường binh nghiệp . Cường tráng , có khả năng tiếp thu , nhanh nhẹn , phong cách sống gia giáo với một chút học thức và một chút tài lẻ đã khiến gã có được những ngưỡng mộ của thượng cấp ngay từ những buổi đầu nhập ngũ . Và những chú ý , những khuyến khích từ thượng cấp đã tô vẽ trong gã một tương lai đầy hy vọng : Lính trơn có kiến thức lại năng nổ , nghiêm túc ắt sẽ trường , lớp mà ra được Sĩ quan . Rồi cứ " Binh thư , yếu lược " mà luyện , mà rèn thì có khi thành Tướng , thành Tá chửa biết chừng . Thế là gã vô tư gắng sức mà phấn , mà đấu thật lực . Nhưng sự đời chẳng mấy khi như người ta tưởng bở . Những thứ " Giời phú " cho kia của gã , những cố gắng thật lực kia của gã theo thời gian cũng không thể chuộc lại được những cái " Khó lọt tai " do bản tính " Có sao nói vậy " Giời đày trong con người gã . Nhất là sau khi làm đầy đủ lý lịch quân nhân thì những chú ý , những hứa hẹn ngày nào bỗng chốc như chẳng hề có , chẳng còn ai nhắc tới . Mãi về sau này gã mới dần nhận ra rằng : Chao ơi , ai bảo ông , bà , bố , mẹ , nội , ngoại của gã không đi mà " Cày sâu , cuốc bẫm " ? Không " Con trâu đi trước , cái cày đi sau " ? Ai bảo họ cứ thích đi làm nghề cạo giấy , lại còn vẽ vời Trí với Thức thì làm sao con , cháu họ là gã đây có thể " Lập trường " , có thể " Chuyên chính " để mà " Vô sản " được cơ chứ . Bởi vậy trong " Hàng ngũ tiên phong " không có chỗ dành cho gã là đúng đắn quá rồi còn gì . Và ngày hôm nay đây ( Sau ngót ba năm dài phục vụ ) , với một ngàn lý do " Có thể " đã chính thức bẻ quẻo đường đời , khiến cái tưởng bở trở thành Tướng , thành Tá của gã tan ra mây , ra khói cả .
Cuộc bán , mua trên chính trường và cuộc thử nghiệm vũ khí hung tàn , đẫm máu của mấy " Siêu cường " trên xứ sở và thân xác người Kinh mới chấm dứt được vài ba năm nay . Ga xe lửa Hố nai trống trải một khu nhà tôn vắng vẻ trong nhập nhoạng bóng đêm về . Hai , ba quán cóc nghèo nàn xiêu vẹo , lom đom ánh đèn măng-xông bên kia con đường đất đỏ trước ga . Gã lính trẻ cùng mấy đồng ngũ ra quân , mỗi người mỗi tâm trạng ngồi trầm lặng bên mấy xị đế rẻ tiền , đồ nhâm nhi không có gì ngoài những trái cóc già ròn lật sật , thanh thanh chua . Cô bé chủ quán mặt rỗ nhằng nhịt , trẻ măng . Đôi chân tật nguyền khẳng khiu thu gọn bất bình thường một bên trên chiếc phản bừa bãi màn , chăn nhầu nhĩ , loang lổ chẳng thể nói là màu gì . Hẳn là con , cháu của người Bắc di cư năm nào , bởi thấy cô mời mọc , cười , nói với khách hàng bằng thứ giọng Bắc pha Nam nhẹ nhàng đến xiêu lòng . Thỉnh thoảng hứng trí , cô cất lời , ca vài đoạn những bài hát đầy thở than của những chia ly éo le bởi tình người bạc bẽo , bởi chiến tranh tàn khốc . Cái hồn nhiên tồn tại của một hình hài tật nguyền trong một hoàn cảnh sống tồi tệ cùng chất giọng mượt mà , trong trẻo đến ngạc nhiên , run rẩy , chơi vơi trách cứ tình người , tình đời của cô bé chủ quán nghèo trong đêm thanh vắng như xoa dịu những bức bối , như nhấc đi những nặng chĩu đè nén trong tâm tư gã lính trẻ . Để rồi bao nhiêu chăn , màn , quần , áo quân , tư trang trong Ba-lô của gã cứ thế theo nhau chui ra để biến thành rượu đế cay chát , để biến thành những miếng cóc chẻ thanh thanh chua . Để lãng đãng theo giọng ca , để liêu xiêu theo đồng ngũ lên tàu khi trời mới hưng hửng . Để sau hai ngày , đêm chỉ sống bằng khẩu phần hậu cần là bo bo với rau muống nấu trên tàu , khi bước chân xuống ga Hàng cỏ lúc đường phố còn vắng tanh dưới vàng vọt ánh đèn , cao thấp cuốc bộ cả cây số lần về nhà với ngoài quần áo trên người chỉ còn chiếc Ba-lô dúm dó đựng 2Kg cau khô cho bà nội ăn trầu và một chiếc quần lót đã sờn chỉ .
( Còn tiếp )