Dường như đoán được ý định của tôi, Aiman lâu lâu lại nhắc nhở: “Mày không được chạy xe vào sa mạc nhé! Không được đâu đấy!”. Để cho Aiman yên tâm, tôi ngây thơ trả lời: “Đương nhiên rồi! Ai dám chạy vào sa mạc chứ”. Rồi vỗ vỗ vai lão vài cái cho lão yên tâm. Hy vọng lão không có họ hàng với cô bé Tenzi người Tây Tạng, Trung Quốc. Cô nàng Tenzi cho tôi thuê xe trong chuyến đi năm trước cũng õng ẹo bắt tôi phải cõng theo nào dầu nhớt dự phòng, bàn chải chải xích, đống giẻ lau xe và còn “cam kết” chải xích mỗi ngày. Kết cục là chiếc Honda ủn vào đống bùn đất cạnh sông Mêkông cao đến cả nửa mét, ngập đến tận yên xe, người phải trầy trật lắm mới thoát ra khối đất nhão đó nói chi xe!!!
Nhưng thật ra một phần trong câu trả lời trên là đúng: chiếc Dayun Trung Quốc của Aiman thật sự khá cũ (mặc dù đời 2011), máy móc ọp ẹp và lốp thì mòn. Từng chạy chiếc Honda Trail 90cc sản xuất năm 1979 qua vài tiểu bang nước Mỹ, hành lý cồng kềnh nhưng luôn có cảm giác yên tâm. Ngược lại, chiếc TQ này thì máy móc tuy mới nhưng cà trẹo, cà trẹo như xương bà lão 90 tuổi phải vận động, không biết “đứt” lúc nào?!!
Khuya hôm đó, có một tay Châu Á lẳng lặng lôi từ trong hành lý ra chiếc mũ bảo hiểm màu đen chưa một lần sử dụng tại Ai Cập. Đặt chiếc mũ qua một bên, hắn thò tay vào tiếp tục lôi ra bộ đồ sửa xe, tiếp đó là đôi găng tay. Tất cả được xếp gọn gàng vào chiếc túi xách màu đen nhỏ khoác vai, kèm theo chai nước uống loại lớn 1.5l. Bình mình vừa ló dạng, hắn leo lên con chiến mã Hồ Cẩm Đào chạy ra khỏi ốc đảo, vượt qua trạm kiểm soát quân đội lập tức tăng tốc nhằm hướng sa mạc thẳng tiến: Sa mạc đen – Black Desert:
Buổi sáng sa mạc khí trời còn tương đối dễ chịu, nhưng hắn biết chỉ một lúc nữa thôi khi mặt trời lên cao một chút, cả nơi này sẽ như cái lò vi sóng “quay chín” mọi thứ ở trong đó. Được mệnh danh “sa mạc của sa mạc”, sẽ khó tìm thấy bụi cây hay ngọn cỏ nào, ngoài những bãi cát vàng mênh mông và đá. Trong chuyến hành trình Nước Mỹ, nếu ai còn nhớ đoạn tôi chạy qua sa mạc Nevada trước khi tới Grand Canyon: Sa mạc Nevada tuy khô cằn, bỏng cháy mà vẫn còn nhiều bụi rậm cây xanh tồn tại được. Nhưng ở Sahara này thì không! Bạn cảm thấy như đang lái xe trên bề mặt Sao Hỏa! Và tôi biết mình phải tiết kiệm thời gian trước khi mặt trời lên cao…
Nhưng thật ra một phần trong câu trả lời trên là đúng: chiếc Dayun Trung Quốc của Aiman thật sự khá cũ (mặc dù đời 2011), máy móc ọp ẹp và lốp thì mòn. Từng chạy chiếc Honda Trail 90cc sản xuất năm 1979 qua vài tiểu bang nước Mỹ, hành lý cồng kềnh nhưng luôn có cảm giác yên tâm. Ngược lại, chiếc TQ này thì máy móc tuy mới nhưng cà trẹo, cà trẹo như xương bà lão 90 tuổi phải vận động, không biết “đứt” lúc nào?!!
Khuya hôm đó, có một tay Châu Á lẳng lặng lôi từ trong hành lý ra chiếc mũ bảo hiểm màu đen chưa một lần sử dụng tại Ai Cập. Đặt chiếc mũ qua một bên, hắn thò tay vào tiếp tục lôi ra bộ đồ sửa xe, tiếp đó là đôi găng tay. Tất cả được xếp gọn gàng vào chiếc túi xách màu đen nhỏ khoác vai, kèm theo chai nước uống loại lớn 1.5l. Bình mình vừa ló dạng, hắn leo lên con chiến mã Hồ Cẩm Đào chạy ra khỏi ốc đảo, vượt qua trạm kiểm soát quân đội lập tức tăng tốc nhằm hướng sa mạc thẳng tiến: Sa mạc đen – Black Desert:

Buổi sáng sa mạc khí trời còn tương đối dễ chịu, nhưng hắn biết chỉ một lúc nữa thôi khi mặt trời lên cao một chút, cả nơi này sẽ như cái lò vi sóng “quay chín” mọi thứ ở trong đó. Được mệnh danh “sa mạc của sa mạc”, sẽ khó tìm thấy bụi cây hay ngọn cỏ nào, ngoài những bãi cát vàng mênh mông và đá. Trong chuyến hành trình Nước Mỹ, nếu ai còn nhớ đoạn tôi chạy qua sa mạc Nevada trước khi tới Grand Canyon: Sa mạc Nevada tuy khô cằn, bỏng cháy mà vẫn còn nhiều bụi rậm cây xanh tồn tại được. Nhưng ở Sahara này thì không! Bạn cảm thấy như đang lái xe trên bề mặt Sao Hỏa! Và tôi biết mình phải tiết kiệm thời gian trước khi mặt trời lên cao…
